Chúa Nhật XXVI Tn Năm C – Pt. Anthony chu văn bình ‘62, TTCGVN, GP Orange, USA

Các bạn cựu chủng sinh thân mến, sự chênh lệch giầu nghèo là điều hiển nhiên trong mọi xã hội và tập thể. Ngay cả trong một cộng đồng nhỏ bé như một giáo xứ, ai cũng có thể nhìn thấy được sự chênh lệch giầu nghèo. Vì nhiều lý do khác nhau đã đưa đến những sự chênh lệch này: xã hội bất công, người mạnh hà hiếp người yếu, kẻ có quyền áp bức người yếu thế, bệnh tật, lười biếng, trình độ học vấn, vv. Tất cả những lý do này đều có thể tạo ra những hoàn cảnh giầu nghèo khác nhau trong một tập thể.              Sự chênh lệch giầu nghèo không hẳn là xấu và cũng chẳng do lỗi của ai. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu không hề lên án người phú hộ bởi vì giầu có không phại là tội, ngược lại đó chính là ân phúc Chúa ban cho. Chúa cũng không lên án người hành khất Lazarô, và bài TM cũng không nói lý do nào đã đưa đẩy anh đến cảnh nghèo khổ như vậy. Chúa Giêsu chỉ muốn chúng ta nhận ra hai hoàn cảnh giầu nghèo là một thực tế trong cuộc sống hàng ngày.              Điều làm cho nhiều người phải suy tư, đó là tại sao người hành khất Lazarô được hưởng hạnh phúc thiên đàng; còn người nhà giầu phải chịu cực hình trong hỏa ngục. Có phải cứ nghèo là được Chúa chúc phúc, và giầu có là mang tội sa hỏa ngục? Dĩ nhiên đây không phải là lý do. Trong Tám Mối Phúc Thật, ngay mối đầu tiên cho thấy, “Ai có lòng khó khăn, ấy là phúc thật vì nước trời là của họ.” Người hành khất Lazarô nghèo khổ, nhưng anh không làm điều gì sai trái. Anh đói khát và chỉ “ước được những mụn bánh từ bàn ăn rớt xuống để ăn cho đỡ đói,” chứ anh không hề mưu toan trộm cướp.             Riêng người nhà giầu, bài Tin Mừng cũng không nhắc đến tại sao ông giầu, chỉ nói đến của cải ông có và những yến tiệc hành ngày của ông. Nếu chỉ dựa trên những chi tiết này, cũng không ai có thể kết án ông bởi vì đó chính là c...

Đơn vị tài trợ – Vận hành bởi Shost.vn