thơ HÀ HUY DZIỆU ’61

 TỪ TRO BỤI TRỞ VỀ TRO BỤI

                                         Thăm đỉnh Tao Phùng Vũng Tàu

Ta bước xuống – núi buồn như quạnh vắng

Cây bơ vơ và đá ngập hoàng hôn

Bởi chân lý luôn tìm nơi tĩnh lặng

Nên ngàn năm, triền đá vẫn vô ngôn

 

Nào biết buồn hơn – nào biết sẽ vui hơn

Khi trầm lắng, lối đi về đã tỏ

Xin cám ơn – cám ơn từng ngọn cỏ

Vẫn nâng niu – ngàn vạn dấu chân đời

 

Trót mang thân – ai chẳng kiếp con người

Giữa mưa nắng – buồn vui và mộng ước

Mà con đường đang tiến về phía trước

Lại chính là chân núi – lúc ra đi ...

 

PHÚT LẮNG LÒNG

Vun vén thế gian lời lãi

Mà linh hồn mất, ích chi

Nữa là, mưu mô cạm bẫy

An vui nào được mấy khi

 

Chúa chăn nuôi trên đồng cỏ

Lên đồi, xuống lũng bình an

Suối nước trong lành no thỏa

Dầu thơm Chúa xức nồng nàn …

 

BÓNG XẾ ĐẦU NON

­­­Câu thần chú “……Sẽ trở về tro bụi

Dẫn đưa vào sa mạc rất hoang vu !

Cơn gió thoảng : lúc chào đời trần trụi

Đậy quan tài, áo gấm cũng phù du

­­­­

Xin xé lòng ra, đừng vén tay xé áo

Và thật bình tâm, nhìn tận đáy tâm hồn

Sẽ thấy bạc vàng, công danh,cao ngạo

Đời phồn hoa, phú quí, cũng mồ chôn

 

Nữa là con, bóng xế gác đầu non

Chiều nắng tắt, bước đường xa chạng vạng

Xin nhắc nhớ con : cầm sẵn đèn cháy sáng

Đợi Chủ con bất chợt lúc quay về

 

 

TỪ BỜ HỒ GHEN-NÊ-XA-RET

 

Thuyền lênh đênh, trôi nổi tự năm nào

Mà Si-mon và Gio-an vẫn đấy !

(Hồ Ghen-nê-xa-ret

Sao đông người lắm vậy !)

­­­

Phải là một Si-mon

Với trọn niềm trông cậy.

Mới dám đi và bủa lưới, theo Lời.

Mẻ cá tràn ghe – còn đó – dạy cho đời

Dẫu mấy ngàn năm :

Nhớ hoài ơn tín mộ…

 

 Phân vân,

Con đứng ở trên bờ

(chẳng lẽ, niềm tin chưa lớn nổi ?)

Đời còn vạn những chuỗi đường rong ruổi

Chúa vẫn hoài dõi mắt bóng người đi

Hay là con, niềm phó thác suy vi

Chân chưa bước, đã nghe chừng run sợ !?

 

 Chúa rộng vòng tay,

bao la lòng nâng đỡ

Dắt con đi,

Chúa hỡi, dắt con cùng…