Tình già – hà quan san ’62

Sợ mấy đứa cháu ở quê không đọc được nét chữ viết láu của người già, ông ngồi nắn nót từng câu chữ. Viết xong ông đưa bà xem. Đọc nửa chừng, bà úp lá thư lên ngực, mặt như biến sắc. Gặng hỏi mãi bà mới ngập ngừng: Đã lâu lắm, gần bốn mươi năm rồi em mới gặp lại nét chữ ngày mới quen anh viết thư cho em.