Sóng gió là những thử thách trong cuộc đời – vũ quốc tịch ’64

Cuộc đời con người không ai muốn đối mặt những thử thách lớn lao, những cơn giông tố. Nhưng nó vẫn đến, vẫn xuất hiện một cách bất ngờ. Có người mẹ hay người cha mà mình rất mực yêu thương mất vì mắc Covid-19. Có chàng thanh niên tự nhiên nhận được một lá thơ ngắn của người mình yêu cho biết cô đã yêu người khác. Có người tự nhiên bị đuổi việc vì công ty xuống dốc. Có người được bác sĩ cho biết là cần phải mổ tim tức khắc…

Tin Mừng Mc 4, 37 – 38 viết :” Và một trận cuồng phong nổi lên, sóng ập vào thuyền, đến nỗi thuyền đầy nước. Trong khi đó, Đức Giêsu, bị mệt mỏi vì rao giảng suốt ngày, đang ở đàng lái, dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ, như không có sự gì xảy ra…”

Đức Kitô “ngủ”, hình ảnh phác họa như là Thiên Chúa bỏ mặc con người trước phong ba bão tố cuộc đời, Ngài dường như bất lực giữa những tuyệt vọng, đau khổ của con người.

Chúng ta đọc được những lời thật lo âu, cuống cuồng lo sợ của các môn đệ: “Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi. Mà Thầy không lo sao?”. Các môn đệ cứ tưởng Chúa yên tâm để ngủ khi sóng gió bập bùng nổi lên!

Chúa Giêsu ngủ đang lúc bão: Không phải vì Ngài quá mệt. Thực ra Ngài “làm bộ” ngủ thôi, Chúa biết hết mọi thứ đang diễn ra, để thử xem các môn đệ có an tâm giữa giông bão khi có Ngài ở giữa họ không. Các ông đã sợ hãi cuống cuồng chứng tỏ các ông chưa vững tin. Bởi đó, sau phép lạ Ngài đã trách “Hỡi những kẻ yếu lòng tin”.

Chúa ngủ khiến chúng ta liên tưởng tới cái chết theo ý Thiên Chúa Cha trên Thập giá. Cái chết của Chúa Giêsu trên thập giá xem ra là thất bại trước mặt con người. Các quyền lực sự dữ, ma quỷ, tưởng như đã thành công vì chúng coi như đã tiêu diệt được đối thủ số một của chúng, nhưng chúng đã lầm to, Chúa đã sống lại khải hoàn. Sự phục sinh của Ngài biểu trưng sự chiến thắng vinh quang trên mọi quyền lực của ma quỷ, và mọi thế lực chống đối Ngài. Chúa Giêsu đã thức dậy và truyền cho gió bão “Im đi ! Câm đi” (Mc 4, 39). Tức thì, gió bão im lặng.

Lòng chúng ta xôn xao và sợ hãi khi gặp sóng gió, bão táp cuộc đời rồi lại hoang mang, hoảng hốt vì chưa biết tin cậy vào chương trình, quyền năng và sự quan phòng của Chúa! Ngày hôm nay, chúng ta cũng đang vượt biển đời, Chúa Giêsu luôn ở bên cạnh anh em mình ngay cả khi bình an hay đang vất vả lao đao giữa giông tố ngoài biển khơi.

Thánh nữ Catarina thành Siena ngày kia đã hỏi Chúa, sau khi đã thoát khỏi phong ba bão tố của thử thách của sự cám dỗ nặng nề:

– Lạy Chúa, Chúa ở đâu khi con phải chiến đấu.

Chúa Giêsu đã trả lời:

– Ta đang ở bên cạnh con, ở trong tâm hồn con, để hỗ trợ con và để chia sẻ sự toàn thắng của con…

Chính vì thế, giữa những gian nguy thử thách, dịch bệnh, giữa những cám dỗ đe dọa, chúng ta hãy biết chạy đến và kêu van với thái độ đầy tin tưởng như các môn đệ trong phong ba:

– Lạy Chúa, xin cứu chúng con, không thì chúng con chết mất.

Phải chăng sự quan phòng của Thiên Chúa đã cho phép cơn giông tố xảy ra trong cuộc sống con người, để thức tỉnh con người trở về với Ngài. Chỉ có Thiên Chúa mới có thể cứu chúng ta thoát khỏi sóng gió ba đào khi chiếc thuyền của chúng ta sắp chìm. Ngài như người cha lái con tàu vững chắc trên biển cả, chúng ta là con chỉ biết tin tưởng vào quyền năng của người.

Giông tố còn giúp chúng ta nhận ra chính mình: mình còn yếu đuối và bất lực, còn nhát đảm và kém tin. Trong một cuộc hải trình vượt Đại Tây Dương, ông thuyền trưởng cho con đi theo trên một con tàu lớn chở nhiều hành khách. Khách du lịch cũng đang thư thái ngắm cảnh hoàng hôn trên boong tàu.

Nơi tít mù xa, mặt trời đỏ cam đang chiếu những ánh vàng cuối cùng của một ngày còn sót lại.

Bỗng mây đen ùn ùn kéo tới, tối sầm cả một vùng trời. Sấm chớp đổ xuống liên hồi, giông tố cuồn cuộn nổi lên, càng lúc càng thét gào dữ dội khi con tàu đang lênh đênh giữa biển, hành khách trên boong chen thì cuống cuồng lo sợ lấn nhau chạy về phòng mình, thuỷ thủ thì vất vả tìm mọi cách chống đỡ. Duy chỉ có một em bé cứ tiếp tục chạy giỡn trên boong giữa trận cuồng phong và mệt thì lại bình tĩnh đứng nhìn cảnh vật như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Lấy làm lạ, một người đến hỏi em: “Em không sợ tàu chìm sao?” Em thản nhiên đáp lại: “Chìm sao được, vì ba tôi là người cầm lái con tàu! (Trích trong “Như Thầy đã yêu”)

Em bé bình tĩnh không sợ vì tin tưởng ở tài lái tàu của ba em. Chỉ có Thiên Chúa chính là người cha tài năng và dày dạn kinh nghiệm mới có thể lái con tàu vững chắc trên biển cả vượt qua mọi khó khăn.

Vì vậy, điều quan trọng Ngài muốn nghe chúng ta nói với niềm tin tưởng và cậy trông “Lạy Chúa, xin cứu chúng tôi với!” Ðây là một trong những lời cầu xin ngắn gọn trong Kinh thánh, nhưng đầy đủ. Chúa không cần nghe những lời cầu nguyện văn hoa, dài dòng, rào trước đón sau, nhưng muốn nghe lời thành thật phát ra từ một tấm lòng biết chúng ta cần Ngài. Hơn nữa, chúng ta phải biết là giông tố đang xảy ra hằng ngày, nhưng cũng phải biết là Chúa của chúng ta lớn hơn tất cả mọi giông tố trên đời, đồng thời chúng ta còn phải biết rằng, dầu luôn nghe lời kêu cầu của chúng ta, Chúa Giê-su không luôn luôn đến giải cứu tức thì. Dầu vậy, Ngài luôn ôm ấp và đi cùng chúng ta trong mọi cơn bão tố, trên mọi bước đường khó khăn. Ðiều quan trọng chúng ta cần phải nhớ là Thiên Chúa yêu chúng ta, và có quyền năng giải quyết tất cả mọi khó khăn của chúng ta bằng cách hay nhất, đưa đến kết quả tốt đẹp nhất trong lâu dài.