Trước ngày mình lìa đời – vũ quốc tịch ’64

Tất cả chúng ta đều sợ chết vì chúng ta không biết làm sao để tránh được cái chết. Cái chết có thể đến với chúng ta bất cứ lúc nào. Khi đứng trước ngày ra đi, nỗi niềm băn khoăn của mỗi người đều rất khác nhau. Nhạc sĩ Hoài An trong bài hát “Nếu chỉ còn một ngày để sống” đã giãi bày như sau:

“Nếu chỉ còn một ngày để sống, người đưa tôi về đến quê nhà
Để tôi thăm làng xưa nguồn cội, cho tôi mơ mơ tiếng mẹ cha
Nếu chỉ còn một ngày để sống, người cho tôi một khúc kinh cầu
Người tôi thương êm ấm môi cười, cho con tôi bước đời yên vui”

“Nếu chỉ còn một ngày để sống, làm sao ta trả ơn cuộc đời
Làm sao ta đền đáp bao người, nâng ta lên qua bước đời chênh vênh
Nếu chỉ còn một ngày để sống, làm sao ta chuộc hết lỗi lầm
Làm sao ta thanh thản tâm hồn, xuôi đôi tay đi giữa hừng đông”

“Nếu chỉ còn một ngày để sống, muộn màng không lời hối lỗi chân thành
Buồn vì ai, ta làm ai buồn. Xin bao dung tha thứ vì nhau
Nếu chỉ còn một ngày để sống, chợt nhận ra cuộc đời quá đẹp
Phải chăng ta có lúc vội vàng, nên ra đi chưa được bình an”

Có người trở nên nhân ái vị tha, bao dung độ lượng và giúp người hoạn nạn khó khăn chung quanh nhiều hơn. Vì nhận ra cuộc sống mong manh và ngắn ngủi, mọi thứ xinh đẹp, thông minh, giàu có, quyền lực… rồi sẽ tàn phai theo năm tháng.

Có người nước mắt lại vỡ òa giây phút chia tay với bao bịn rịn, vấn vương không phải vì sợ cái chết mà chỉ sợ rằng sẽ không bao giờ được nghe lại những giọng nói thân yêu, những khuôn mặt dịu hiền…ấy thêm lần nào nữa.

Có người muốn nói lời xin lỗi từ sâu thẳm trong con tim đến những người mà họ đã từng làm tổn thương, để khi ra đi, họ có thể nhẹ nhàng mỉm cười thoải mái, chí ít thì đến giây phút cuối cùng họ cũng có thể nói lời xin lỗi đến họ.

Có người chỉ mong khi chết được con cháu mời thầy đến tụng kinh, cầu siêu hay mời cha đến làm lễ, cầu nguyện cho được mau siêu thoát, được chóng về thiên đàng.

Câu chuyện sau: “Một ngày nọ một thanh niên đến hỏi đức Phật: “Kính bạch Tôn giả, cha con vừa chết. Xin đến cầu nguyện cho ông để ông có thể lên thiên đàng. Các thầy đạo Bà la môn có làm những nghi thức như vậy nhưng ngài là Phật có nhiều quyền năng hơn họ. Nếu ngài chịu làm thì chắc chắn linh hồn cha con sẽ bay thẳng lên thiên đàng”.

Đức Phật trả lời: “Được rồi. Con đi đến chợ mua giùm ta hai chậu đất nung và ít bơ”.

Chàng thanh niên mừng rỡ vì đức Phật đã chịu làm bùa phép để cứu linh hồn cha mình. Anh lật đật xuống phố mua những thứ được yêu cầu.

Rồi đức Phật chỉ dẫn: “Hãy bỏ bơ vào một chậu và bỏ đá vào chậu kia. Xong ném cả hai chậu xuống nước”.

Chàng thanh niên làm theo, và cả hai chậu đều chìm xuồng đáy hồ.

Rồi đức Phật nói tiếp: “Bây giờ lấy một cây gậy và chọc vào hai chậu ở đáy hồ”. Chàng thanh niên làm theo. Một lúc sau hai cái chậu bị vỡ và bơ vì nhẹ nên nổi lên mặt nước trong khi đá vì nặng nên vẫn nằm dưới đáy hồ.

Đức Phật lúc đó mới bảo: “Giờ lẹ lên, đi mời hết các thầy tu đi. Nói với họ đến đây tụng sao cho bơ chìm xuống dưới và đá nổi lên trên”.

Chàng thanh niên nhìn đức Phật sửng sốt. Anh nói: “Kính bạch Tôn giả, bộ ngài giỡn sao. Dĩ nhiên không ai tin bơ nhẹ thì chìm mà đá nặng lại nổi. Điều đó trái ngược với luật tạo hóa.”

Đức Phật mỉm cười và đáp: “Vậy con không thấy sao, nếu cha con sống một cuộc đời tốt lành, thì các việc làm của ông sẽ nhẹ như bơ, do đó bất kể tình huống nào cha con cũng sẽ lên thiên đàng. Không ai có thể ngăn cản được điều đó, ngay cả chính ta. Vì không ai có thể cưỡng lại luật nghiệp báo. Nhưng nếu cha con sống một cuộc đời xấu xa, thì cũng như những hòn đá nặng kia, ông sẽ chìm xuống địa ngục. Không có số lượng cầu nguyện nào của mọi giáo sĩ quyền năng trên thế gian này có thể làm ngược lại điều đó”. Chàng thanh niên bấy giờ đã hiểu.

Cuộc sống muôn màu muôn vẻ, không ai đoán trước được tương lai và điều gì sẽ xảy ra. Cuộc sống luôn có hai mặt tồn tại: tốt và xấu, thiện và ác, sung sướng và đau khổ, thành công và thất bại… là do ta chọn lựa.

Không ai có thể cứu chúng ta, nhất là sau khi chúng ta đã chết. Khi chết chúng ta không đem theo được một thứ gì. Ngay cả một trong những người thân yêu nhất của chúng ta cũng không thể đi theo. Chỉ có những điều cao đẹp, ý nghĩa chúng ta đã làm khi còn sống sẽ tồn tại mãi. Vì nếu chờ đến khi chết thì quá trễ, không có gì có thể thay đổi được số phận của ta nữa! Lúc sống hãy giữ cho lòng mình thanh thản bình yên, hãy cười thật tươi, hãy tha thứ và làm thật nhiều điều có ích.

Thật vậy, tôi chỉ thấy những người có vẻ sợ hãi, lo âu trước cái chết vì đã làm một điều dữ cho người khác nay đã quá trễ để hối cải. Ngược lại, những người đã sống trọn cuộc đời, tất cả sợ hãi, khiếp đảm đều biến mất và ánh mắt của họ ta có thể ngắm thấy tia sáng bình minh hạnh phúc. Đó là ơn huệ của Thiên Chúa ban cho những người sống theo đường lối của Ngài.