“Vui lên anh em!” (Pl 4, 4) – vũ quốc tịch ’64

Đâu phải Tết đến mới vui, Xuân về mới đẹp. Niềm vui và cái đẹp luôn dàn trải trong đời sống con người mọi nơi mọi lúc.

Cuộc sống có rất nhiều điều thú vị nhưng cũng đầy sóng gió, có hạnh phúc và khổ đau, có cao cả và thấp hèn, có người tốt và kẻ xấu, có niềm vui và nỗi buồn… Nhưng niềm vui lại có niềm vui nhất thời và niềm vui lâu bền.

Niềm vui nhất thời, chóng tàn là niềm vui phụ thuộc vào những điều kiện bên ngoài. Ta vui khi mua được một món hàng giá rẻ, nhưng nếu sau đó lại phát hiện ra là hàng dỏm, niềm vui ấy sẽ tan nhanh như bọt nước. Thay vào đó sẽ là sự giận dữ, tức tối. Hay khi ta được thăng chức, lên lương… nhưng liệu ta có cảm nhận được niềm vui trong suốt chặng đường dài đó ta sẽ không bị giáng chức, hạ bậc lương hay bị bãi nhiệm, điều chuyển công việc không? Thay vào đó là chán nản, buồn bã, mất tinh thần.

Niềm vui lâu bền, giá trị là niềm vui không dựa trên các điều kiện, không bị tác động hay lệ thuộc vào những hoàn cảnh bên ngoài: đó là niềm vui của tình yêu. Khi chứng kiến ánh ban mai chiếu qua kẽ lá đung đưa trong gió, báo hiệu một ngày mới đầy hứa hẹn; hay cuộc trò chuyện sâu sắc với một người bạn dễ mến; hay niềm vui khó tả khi ta vừa hoàn thành một công việc ý nghĩa nào đó. Những niềm vui này khi đã tàn, thì vẫn để lại trong ta một cảm giác sảng khoái, vương vấn, kéo dài. Chỉ cần ta mở lòng yêu thương thì tự nhiên có niềm vui. Đó là niềm vui hồn nhiên, đơn sơ, chân thành, nhẹ nhàng, thanh thoát, không đòi hỏi, không chiếm hữu, không toan tính, không đặt điều kiện.

“Việc đọc sách được đánh giá cao bởi giá trị của nó không dừng ở việc đọc mà còn là lượng kiến thức chúng ta thu nhặt sau khi khép cuốn sách lại để có thể chia sẻ với người khác.

Một ca khúc yêu thích khi ta lắng nghe mỗi ngày và biết thưởng thức sự tinh tế, nét ẩn dụ trong từng lời nhạc. Đó không phải là niềm vui chính đáng sao!

Chơi thể thao được coi là lành mạnh không chỉ vì cảm giác vui vẻ khi trải nghiệm mà còn nhờ hoạt động đó cải thiện sức khỏe  thể chất, đem lại sự lạc quan, hứng khởi cho những hoạt động về sau.

Việc làm tình diễn ra là sự thăng hoa giữa hai người yêu nhau, chứ không chỉ để thỏa mãn sự ham muốn nhất thời, nó mới được coi là một “thú vui cao quý”.

Ăn tối cùng với người thân, bạn bè được coi trọng không chỉ để thoả mãn nhu cầu ăn uống cơ bản mà nó còn có ý nghĩa gắn kết các thành viên trong gia đình, bạn bè, giúp cho mọi người hiểu nhau hơn”.

Mỗi cặp vợ chồng mà luôn luôn biết trân trọng giữ gìn tình yêu buổi ban đầu, qua những lời nói, cử chỉ yêu thương, sự quan tâm, chăm sóc lẫn nhau hàng ngày từ những điều nhỏ nhất. Ví dụ người chồng đừng quên hôn nhẹ vợ và nói lời tạm biệt mỗi buổi sáng đi làm, hay người vợ đừng sao nhãng những bữa ăn ngon cho gia đình, hãy luôn dành cho nhau những lời yêu thương, lãng mạn…và đừng quên luôn thể hiện cho người bạn đời thấy rằng họ là người quan trọng nhất đối với mình. Đó chính là “gia vị” cho tình yêu thì đó chính là niềm vui bền vững.

Niềm vui bền vững, ý nghĩa là khi biết cách động viên để người bi quan tự tin hơn, cũng như sẵn sàng chia sẻ sự hứng khởi khi người khác đạt được thành công. Đối với họ, mang đến niềm vui và chia sẻ niềm vui chính là cách khiến bản thân thoải mái, thư giãn, hạnh phúc và có thêm niềm tin vào cuộc sống này. Vì vậy hãy cứ thoải mái tận hưởng nó. Và nếu bạn thấy đây là niềm vui mang lại nhiều ích lợi và ý nghĩa, đừng ngần ngại sống tốt và lan tỏa điều đó tới những người xung quanh, như lời bài hát của Trịnh Công Sơn:

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Chọn những bông hoa và những nụ cười…
Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Cùng với anh em tìm đến mọi người…
Và như thế tôi sống vui từng ngày
Và như thế tôi đến trong cuộc đời
Đã yêu cuộc đời này bằng trái tim của tôi

Nhưng chọn cái gì, chọn như thế nào? Lựa chọn nào cũng có cái giá của nó. Điều này hoàn toàn không sai. Chỉ có điều, một khi lựa chọn đó giúp mang lại cho bạn niềm vui và hạnh phúc dài lâu, thì đúng-sai đã không còn ý nghĩa, hãy cứ tin vào lựa chọn của mình.

Xem ra thú vui thì rất nhiều, còn niềm vui chẳng có bao nhiêu. Nhưng tôi vẫn tin niềm vui vẫn có rất nhiều, khi chúng ta có thời gian lắng đọng tâm hồn, bớt bận rộn, vội vã, không còn quá tính toán lo toan, biết loại bỏ cái “Tôi” để luôn nhẹ nhàng thanh thoát và sống thật vui với Chúa, với mọi người. Chủng viện anh em chúng ta sống ngày xưa, người ta thường dùng tiếng chuông như hiệu lệnh, tự giác theo đúng giờ giấc làm việc và nghỉ ngơi, tiếng chuông ngân vang còn nhắc nhở con người về thời gian vĩnh cửu, tiếng chuông ngân nhắc người tu sĩ “buông bỏ mọi chuyện”, tiếng chuông bảo người tu sĩ hướng lòng về Thiên Chúa, Đấng đang hiện diện, đang hướng dẫn và ở trong mọi người để cất lời ca tụng ngợi khen trong niềm hân hoan. Niềm vui sẽ mãi mãi có giá trị và lâu bền.

Ngoài ra, nếu bạn biết ơn những điều mà cuộc sống mình đang có được, sự yên bình, sự đầy đủ, dù là những thứ nhỏ bé nhất thì niềm vui sẽ đến với bạn thường xuyên hơn. Nếu bạn biết ơn vì có một nơi để ở, một gia đình hạnh phúc, một tách cà phê hay một bát phở buổi sáng, một bông hoa nở, một tiếng chim hót, tiếng nước chảy róc rách hay mỗi chiều cuối tuần dành một chút thời gian lang thang cùng bạn bè đến những hàng quán quen thuộc, thưởng thức những món ăn yêu thích thì còn gì tuyệt hơn. Không phải cứ thật lớn lao thì hạnh phúc mới trọn vẹn. Niềm vui không ở đâu xa mà nó đang ở trong tầm tay bạn mà bạn phải biết lựa chọn và quyết định ngay. Khi “cuộc đời ném vào mặt bạn quả cam, hãy làm nước cam ép. Nếu đó là quả chanh, hãy vắt làm nước chanh. Còn nếu thấy một quả sầu riêng, thì hãy né đi. Né thật nhanh vào”.

Cuộc sống vốn chứa đựng nhiều thử thách, khó khăn và nghịch cảnh. Cách thích ứng tốt nhất với cuộc sống này là chấp nhận thực tế, phải biết cảm nhận và tự tìm lấy niềm vui. “Đừng trông đợi một phép màu hay một ai đó sẽ mang niềm vui đến cho bạn”. Niềm vui là một con đường đi, một hành trình. Hãy trân trọng từng khoảnh khắc quý giá trên chuyến hành trình ấy. Hãy dành thời gian quan tâm đến người khác và luôn nhớ rằng, thời gian không chờ đợi một ai! Hãy yêu chân thành và trọn vẹn. Hãy đón nhận cuộc sống với tất cả những điều bình dị, và hãy vui luôn trong niềm vui của Chúa! Tôi nhắc lại: vui lên anh em!