ẢO TƯỞNG MÌNH TỐT – nguyễn văn dũng ’68

Chúa nhật VIII thường niên C – “Mù mà lại dắt mù được sao ?” Lc 6,39-42

Vào một buổi tối nọ, có người đàn bà phải chờ đợi chuyến bay mất nhiều thời gian. Trong lúc chờ đợi, bà đi mua một quyển sách và một bịch bánh, rồi tìm chỗ yên tĩnh ngồi đọc.

Đang cắm cúi đọc, người đàn bà nhận ra có một người đàn ông ngồi bên cạnh, ngoài cái đầu hói ra thì chẳng có cái gì gây được sự chú ý. Tuy nhiên, có một điều khiến bà khó chịu là chốc chốc ông ta lại đưa tay vào bịch bánh của bà và lấy ra một hai cái. Tuy bực bội, nhưng bà ta cố tình vờ đi như không hề hay biết để tránh cho người đàn ông kia khỏi ngượng nghịu. Bà ta cố gắng quên đi sự hiện diện của người đàn ông mất lịch sự ấy. (Tranh của Sebastian Vrancx – đầu thế kỷ 17)                                                                                                                                                    

Thỉnh thoảng, bà ta lại đưa tay vào bịch bánh lấy ra một cái và người đàn ông cũng làm theo. Cuối cùng, khi bịch bánh chỉ còn lại vỏn vẹn một cái, bà yên lặng chờ xem người đàn ông “mất dạy” này sẽ làm gì? Ông ta mỉm cười, lấy chiếc bánh cuối cùng bẻ ra làm đôi, trao cho bà một nửa, nửa còn lại ông cho vào miệng! Người đàn bà thầm nghĩ; đây quả là một con người vô liêm sỉ, đã không biết xấu hổ thì chớ lại cũng chẳng nói được một lời cám ơn.

Khi chuyến bay được thông báo. Bà thu dọn hành lý và lên máy bay, chẳng thèm quay lại chào người đàn ông bên cạnh.

Sau khi thắt giây an toàn, người đàn bà bắt đầu kiểm tra lại hành lý, bà ta ngạc nhiên khi thấy cuốn sách mình vừa mua đang nằm trong tay xách, bên cạnh nó là bịch bánh vẫn còn nguyên. Như vậy, cuốn sách mà bà vừa đọc là của người đàn ông, và số bánh mà bà vừa dùng cũng là của ông ta! Bà muốn quay lại để nói lời xin lỗi. Nhưng không được! Bà thở dài vì nhận ra rằng: Kẻ ăn cắp bánh, kẻ vô liêm sỉ chính lại là bà ta! 

LY TRÀ VÀ BÌNH

Giữa bình trà với ly trà cái nào nhận được nước trà? Người học trò nói “dạ cái ly nhận được chứ thầy”. Cái ly nó nhận được nước trà thì theo con cái ly nó cao hơn bình trà hay cái ly thấp hơn bình trà.? Thì lúc đó Học trò nói tiếp “Dạ, cái ly thấp hơn bình trà chứ Thầy”. Người thầy nói tiếp “Do đó trong cuộc đời nếu như con muốn nhận thì con phải ở vị trí thấp hơn người khác. Nên con bước ra cuộc đời này người ta thương người ta giúp đỡ, người ta chỉ dạy cho mình, người ta trao cho mình thì con phải ở vị trí thấp hơn người khác. Nếu như lúc nào con cũng muốn cao hơn người khác thì con không nhận được bất kỳ thứ gì khác. “Biển lớn ở chỗ thấp mới có thể dung nạp được trăm sông”.

Lạy Chúa, để danh Chúa được rạng rỡ vinh quang, xin rộng ban cho con ân hụê này: là chỉ đau khổ, vì đã làm cho người khác đau khổ, và chỉ vui mừng vì đã giúp anh em con bớt cực khổ hơn. Xin cho con đừng bao giờ phê phán khi chưa đủ bằng cớ, và khi phải phê phán thì luôn luôn khoan hậu, nhân từ.