CHÚA NHẬN LỜI AI -nguyễn văn dũng ’68

Chúa nhật 16 TN năm C *  “Maria đã chọn phần tốt nhất” Lc 10,38-42

Chỉ còn hai người sống sót sau một vụ đắm tàu. Sáng hôm sau hai người này lên được một hòn đảo hoang.

 Trước khi bị đắm tàu họ đã tranh luận với nhau về việc cầu nguyện, nên giờ đây hai người đánh cá với nhau xem ai sẽ được Chúa nhận lời khi cầu nguyện. Họ chia đảo nhỏ ra làm hai phần để dễ kiểm chứng lời cầu nguyện của ai sẽ được chấp nhận.

 Lời cầu mà hai người đồng ý trước hết là cầu cho có thức ăn. Sáng hôm sau, người thứ nhất thấy nơi phần đảo của mình có những cậy ăn trái nặng trĩu những trái thơm ngon. Còn bên phần đất của người thứ hai thì không có gì cả.

 Một tuần lễ sau, người thứ nhất cầu nguyện cho có người nữ nào đó đến để cưới làm vợ vì anh ta cảm thấy cô đơn. Sáng hôm sau, có tàu bị đắm gần đấy và chỉ có một phụ nữ sống sót dạt vào bờ bên phần đất của anh. Thế là người thứ nhất lập gia đình với người nữ ấy và rồi xin cho có con cái, nhà cửa. Anh được như ý. Nhưng bên phần đất của người thứ hai thì vẫn chưa thấy gì cả.

 Cuối cùng người thứ nhất cầu nguyện xin cho có tàu đến để đưa về đất liền. Anh cũng được như ý nguyện vì vài hôm sau có tàu hàng đi qua ghé vào đảo.

 Khi người thứ nhất vui mừng bước lên tàu với vợ con thì bỗng nghe một tiếng lạ từ trời phán xuống : “Còn người thứ hai kia thì sao ? Con bỏ anh ta lại hoang đảo này một mình à ?” “Thưa Ngài, người thứ nhất nhanh nhẹn trả lời, đây là kết quả những lời cầu nguyện của riêng tôi. Anh kia cũng cầu nguyện nhưng không được gì cả thì anh đành phải chịu vậy chứ sao !” Tiếng từ trời phán tiếp : “Con lầm rồi. Ta đã nhận lời cầu nguyện của anh ta chứ không phải lời cầu nguyện của con”. Người thứ nhất thắc mắc hỏi lại thì được trả lời : Con muốn biết anh ta cầu nguyện thế nào ư ? Phải, ngày đêm anh ta đã không ngừng lặp lại với Ta rằng” Xin Chúa nhận lời cầu của anh bạn con”. (Trích ”Món quà giáng sinh”)

Chúng tôi cho rằng: cầu nguyện là hành động, và hành động là cầu nguyện. Đối với chúng tôi, dường như làm việc một cách say mê thật sự cũng chính là làm việc trong ánh sáng chan hòa của Thiên Chúa. Chân bước đi trên đường phố, nhưng trái tim chúng tôi chung nhịp đập với toàn thế giới.

Vì thế, những hành vi nho nhỏ của chúng tôi, trong đó không thể phân biệt lúc nào là hành động, và lúc nào là cầu nguyện. Những hành vi ấy cũng kết hợp trọn vẹn lòng kính mến Thiên Chúa với tình yêu thương anh em. Sống như thế, thật vui như ngày hội !

Mỗi công việc nhỏ bé là một biến cố có tầm mức to lớn vô cùng. Qua những việc tầm thường khiêm tốn như thế, Thiên Đàng được ban cho chúng tôi, và chúng tôi có thể chia sẻ ngay cho anh em.(MADELEINE DELBREL)

***

Lạy Chúa là Cha chúng con, như vậy, chẳng có chi là nhỏ mọn tầm thường trước mắt Chúa.
Trong Lễ Phẩm do tay Đức Giê-su hiến dâng, chẳng có chi là không xứng đáng dâng lên Chúa, Nếu như chúng con biết cầu xin Đức Giê-su, vị Tư Tế muôn đời của chúng con.
Để Người tháp nhập, thu hút chúng con vào trong Hy Lễ của Người… (MIREILLE DUPOUEY}