Chúa nhật Lễ Hiển Linh – nguyễn văn dũng ’68

“họ đã đi lối khác mà về xứ mình”. Mt 2,1-12.

MỘT CON ĐƯỜNG MỚI

Một con đường mới trải ra trước mắt chúng ta: chắc chắn con đường đó không chỉ dành cho một người. Như một bước chân duy nhất sẽ không tạo ra một con đường trên trái đất. Hành động đơn lẻ không còn hợp thời chút nào. Chúng ta liên kết với nhau hơn chúng ta tưởng nhiều: Virus cúm tầu là bằng chứng rõ nét nhất …

Năm mới mời gọi bạn và tôi như ba nhà đạo sỹ xưa tìm một lối khác để trở về nhà mình. Quá khứ đau buồn của con người thật tồi tệ: trọng tâm kiểm soát của chúng ta đã chuyển từ bên trong sang các yếu tố bên ngoài.

Khi ta cảm thấy như cùng đường: tất cả đều là ngõ cụt! Thì thật bất ngờ một con đường mới đã được mở ra trong tâm lòng chúng ta. Con đường đó không dành cho tự phụ khoa học hay tiến bộ vượt bậc của kỹ thuật tiên tiến: con đường này đậm nét khiêm nhường và thiêng liêng. Dường như Chúa vẫn đang chờ đợi chúng ta ở cuối đường này hay đúng hơn chính Ngài là con đường ( Cf Ga 14,6)

Như vậy Giáng Sinh và Hiển Linh đâu phải là kết thúc “có hậu” bình thường. Chúa xuống trần để khởi đầu một kỷ nguyên mới cơ mà.

Năm mới này mở ra cho ta hướng đi mới???

Hiệp hành không chỉ là là lý thuyết mà còn là thực tế cuộc sống: CÙNG NHAU VỀ ĐÍCH

Tại cuộc đua ngày 2/12/2012, khi chỉ còn cách vạch đích vài mét, vận động viên chạy bộ Abel Mutai người Kenya (Huy chương bạc Olympic London [27/ 7 ~ 12/ 8/ 2012] cự ly 3.000m) đã bị các bảng chỉ dẫn làm cho bối rối và trong giây lát anh dừng lại, vì nghĩ rằng mình đã hoàn thành cuộc đua.

Vận động viên Ivan Fernandez người Tây Ban Nha chạy ngay phía sau anh, nhận thấy điều đó và đã hét lên để vận động viên Kenya chạy tiếp. Thật không may, Abel Mutai không biết tiếng Tây Ban Nha nên đã không hiểu những gì Fernandez nói. Nhận ra điều đó, Fernandez đã đẩy Mutai về đích chiến thắng.

Một nhà báo đã phỏng vấn Ivan: “Tại sao anh lại làm thế?”. Ivan trả lời: “Tôi luôn ao ước một ngày nào đó chúng ta sẽ có 1 cộng đồng sinh sống mà chúng ta giúp đỡ nhau chiến thắng.” Nhà báo cứ tiếp tục hỏi: “Nhưng tại sao anh lại để anh ta chiến thắng?”. Ivan trả lời: “Tôi không có để anh ấy thắng, thực sự anh ta sẽ chiến thắng. Cuộc đua đã là của anh ấy rồi.”

Người phóng viên cứ khăng khăng: “Nhưng lẽ ra anh đã có thể thắng rồi!”. Ivan nhìn người phóng viên và trả lời: ” Vậy chiến thắng đó có ý nghĩa gì nữa? Còn gì là danh dự của chiếc huy chương? Mẹ của tôi sẽ nghĩ sao? Những giá trị này được truyền từ đời này sang đời khác. Chúng ta dạy con mình những giá trị gì? Và bạn muốn khích lệ người khác đạt được gì? Hầu hết chúng ta thường lợi dụng điểm yếu của người khác thay vì giúp đỡ họ khắc phục các điểm yếu đó“.

Trí Trần (dịch). Ngày đăng: 31.12.2021

 

 

 

 

SỔ TIẾT KIỆM TÌNH YÊU

Đó là câu chuyện đáng yêu nên bạn hãy đọc nó thật cẩn thận. Và đó cũng là bài học cuộc sống mà chúng ta không nên bỏ qua.       

Monica mới vừa cưới Hitesh. Cuối tiệc cưới, mẹ Monica đưa cho cô một cuốn sổ tiết kiệm mới mở với số tiền 1000 đồng Rs.   

Mẹ cô nói: “Monica, hãy cầm lấy cuốn sổ tiết kiệm này và dùng nó để ghi lại cuộc sống hôn nhân của con.    

Khi có chuyện gì vui và đáng nhớ trong cuộc sống mới này của con, hãy gửi vào đó ít tiền. Ghi lại lý do và cứ tiếp tục như thế.   

Càng có nhiều sự kiện đáng nhớ thì con càng có nhiều tiền trong tài khoản. Mẹ đã gửi khoản tiền đầu tiên cho con hôm nay. Con hãy gửi những khoản khác cùng với Hitesh. Sau vài năm nhìn lại, con có thể biết được mình đã có được bao nhiêu hạnh phúc.”  

Monica kể lại với Hitesh khi họ về nhà của mình và đôi vợ chồng trẻ nghĩ rằng đó quả là một ý tưởng tuyệt vời và mong chờ cơ hội được gửi khoản tiền thứ hai vào sổ.

Và đây là những gì họ ghi vào cuốn sổ đó sau đó một thời gian:         

– Ngày 7/2: 1000 Rs, sinh nhật đầu tiên của Hitesh sau khi cưới
– Ngày 1/3: 1000 Rs, Monica được tăng lương
– Ngày 20/3: 2000 Rs, đi du lịch đảo Bali
– Ngày 15/4: 3000 Rs, Monica có thai
– Ngày 1/6: 2000 Rs, Hitesh được lên chức         

– …    

Tuy nhiên, sau nhiều năm, họ bắt đầu tranh cãi về những thứ tầm thường vặt vãnh. Họ không nói chuyện với nhau nhiều. Họ thấy hối hận vì cưới phải người khó chịu nhất thế giới… chẳng còn tình yêu nữa. Nghe chừng rất quen, phải không          ?

Một ngày, Monica nói chuyện với mẹ cô: “Mẹ, bọn con không thể như vậy hoài nữa. Bọn con đồng ý ly hôn. Con không thể tưởng tượng được vì sao con lại quyết định cưới người đán ông này!!!”

Mẹ cô trả lời: “Chắc chắn rồi, con gái, chẳng có vấn đề gì cả. Hãy làm việc mà con muốn nếu con thực sự không thể chịu đựng thêm được nữa. Nhưng trước khi làm vậy, hãy làm việc này trước đã. Con còn nhớ cuốn số tiết kiệm mẹ đưa cho con hôm đám cưới chứ? Hãy rút toàn bộ tiền trong đó và tiêu hết tiền trước đã. Con không nên giữ lại gì từ cuộc hôn nhân tệ hại này đâu.”  Monica nghĩ điều này cũng đúng. Cô đến ngân hàng, ngồi đợi đến lượt mình giao dịch tất toán sổ tiết kiệm.

Trong khi đợi, cô xem qua những ghi chú trong cuốn sổ. Cô xem từng dòng ghi chú về những khoản tiền vợ chồng cô từng gửi vào. Ký ức về tất cả những niềm vui và hạnh phúc bỗng chốc ùa về trong tâm trí. Và nước mắt dâng lên trong mắt cô. Cô rời ngân hàng và về nhà. Khi về đến nhà, cô đưa cuốn sổ cho Hitesh, và bảo anh hãy tiêu hết số tiền trước khi họ ly dị.        

Ngày hôm sau, Hitesh đưa lại cho Monica cuốn sổ tiết kiệm. Cô nhận thấy một khoản tiền 5000 Rs mới được gửi thêm vào với dòng ghi chú:            “Đây là ngày anh nhận ra rằng anh yêu em nhiều thế nào sau những năm qua. Em đã mang đến bao nhiêu là hạnh phúc cho anh.”            

Họ ôm nhau và khóc, đặt lại cuốn sổ tiết kiệm vào nơi cất an toàn. Bạn có biết họ đã tiết kiệm được bao nhiêu tiền đến khi về hưu không? Tôi không hỏi điều đó. Tôi tin rằng số tiền đó cũng chẳng quan trọng nữa sau những gì họ đã trải qua trong suốt những năm tháng chung sống hạnh phúc của mình.  

“Khi bạn ngã, theo một nghĩa nào đó, đừng chỉ nhìn vào nơi bạn ngã xuống mà hãy nhìn vào nơi bạn bắt đầu trượt chân.  

“CUỘC ĐỜI LÀ ĐỂ SỬA CHỮA NHỮNG SAI LẦM.”    

Tôi nghĩ rằng điều này có thể áp dụng cho mọi mối quan hệ.  (Theo Storydose)

KINH LẠY CHA của GIA ĐÌNH TRẺ

Chúng con nguyện cho Danh của Cha được bạn bè chúng con biết đến và tôn vinh vì họ thấy vợ chồng chúng con sống trung thực, tử tế và hạnh phúc.

Chúng con nguyện cho Nước của Cha mau đến để vợ chồng chúng con, để các gia đình, để cả thế giới được sống trong niềm vui và bình an trọn vẹn.   

Chúng con nguyện cho Ý của Cha thể hiện nơi gia đình chúng con, để vợ chồng chúng con biết tôn trọng và yêu thương nhau, gắn bó chung thủy đến cuối đời.                                         

Chúng con xin Cha cho chúng con có được việc làm ổn định và lương thiện, đồng lương đủ sống, đủ ăn, đủ nuôi dạy con cái và còn có thể chia xẻ với những ai túng thiếu ngặt nghèo.
Chúng con xin Cha tha thứ mọi lỗi lầm của chúng con như chúng con cũng biết xin lỗi nhau ngay sau những lần bất hòa xích mích trong gia đình.
Chúng con xin Cha giúp chúng con tránh xa những cám dỗ làm tổn thương Tình Yêu vợ chồng, đổ vỡ gia đình, khiến chúng con quên mất lời hôn ước khi cử hành Bí Tích.
Chúng con xin Cha ra tay cứu chúng con ngay khi Sự Dữ bất ngờ ập đến với vợ chồng chúng con: tai nạn, bệnh tật và những rủi ro nguy hiểm khác cho Đức Tin, cho đời sống Đạo. Amen.  

Chân tường

Có một anh chàng lúc học phổ thông suốt ngày chìm đắm trong Internet, nửa đêm thường vượt tường trốn ra khỏi trường để lên mạng.

Một hôm như thường lệ anh ta lại trèo tường ra ngoài, nhưng mới trèo được một nửa thì vội vã rút chân lại, sắc mặt rất kì lạ, không nói không rằng. Về sau anh ta chăm chỉ học hành, không lên mạng nữa, các bạn học còn tưởng rằng hôm đó anh ta gặp ma.

Sau này anh thi đỗ vào một trường nổi tiếng, nhân dịp này bạn bè mới hỏi chuyện trước kia, anh ta trầm ngâm hồi lâu rồi mới nói: “Hôm đó cha tôi đến đưa tiền sinh hoạt, nhưng không nỡ ở khách sạn, nên ngồi ở chân tường cả một đêm”.

Có tình thân, chúng ta sẽ có động lực để cố gắng tiến lên phía trước. Tất cả những gì chúng ta làm, đều là vì thân nhân của mình, hi vọng tất cả những đứa con đều thấu hiểu được sự vất vả của cha mẹ.[ st]

BÂY GIỜ THÌ CON CÓ LẠNH NHƯ MẸ LÚC ĐÓ KHÔNG?

Ở một miền quê hẻo lánh, nơi đó có người phụ nữ sống một mình dù bụng mang dạ chửa.

Vào một đêm giông bão chị đau bụng dữ dội và hiểu mình sắp sanh. Chị quyết định đi về phía thành phố cách đó khá xa. Dọc đường dài, chị phải đi qua một cây cầu nhỏ. Khi vừa tới được giữa cầu chị đau đến mức không thể đi nữa. Và chị đã quyết định luồn xuống dưới gầm cầu và hạ sinh con mình ở đó.

Sáng hôm sau một người phụ nữ khác đang chạy qua cầu thì chiếc xe bỗng dưng chết máy, khi xuống xe kiểm tra thì cô nghe có tiếng khóc nhỏ như tiếng mèo con kêu ở đâu đó. Cô len xuống dưới chân cầu và phát hiện một đứa bé được quấn trong những lớp quần áo dày của người mẹ, còn chị thì đã chết vì lạnh và không có một mảnh áo che thân.
Người phụ nữ tốt bụng ấy đem đứa bé về nuôi. Sau này vào sinh nhật lần thứ 10 của nó, cô đã kể cho bé đầu đuôi câu chuyện. Những tưởng đứa bé sẽ khóc lu loa, nhưng không, bé chỉ yêu cầu cô dẫn nó tới mộ người mẹ quá cố. Dù trời đang vào mùa Đông lạnh giá, người mẹ nuôi vẫn chở đứa bé đi.

Đến nơi bé bảo cô để nó được ở bên mộ mẹ một mình. Cô liền đi ra xa nhưng vẫn để mắt trông chừng đứa bé, sợ nó hụt chân ngã ở chân cầu. Cô trông thấy đứa bé đứng trước mộ mẹ nó, lần lượt cởi từng lớp áo khoác của mình ra. Cô nghĩ: “Sao tự dưng thằng bé lại nóng đến mức cởi áo ngoài ra? Nhưng chắc nó sẽ không cởi hết đâu, trời đang lạnh thế này mà”.
Thế nhưng cậu bé đã cởi hết quần áo trên người ra, đến khi không còn mặc gì nữa. Cô hốt hoảng chạy đến ôm nó, đứa bé vùng ra bật khóc nức nở, bé nằm xấp xuống ôm lấy mộ mẹ mà hỏi: “Mẹ ơi! Bây giờ con có lạnh như mẹ lúc đó không?”…

KHUYẾT DANH, từ Alphonse Family

Lễ Thánh Gia đặt chúng ta đối mặt với thực tại của mầu nhiệm Nhập Thể. Thiên Chúa không muốn rằng Đấng Cứu Độ của Người, Lời của Người mang bản chất của sự vĩnh hằng… Thiên Chúa đã sai Ngôi Lời đến và đón nhận cuộc sống ở giữa một gia đình. Chúa Giêsu đã được hình thành từ trong cung lòng Đức Maria. Người cũng đã phải học để biết đi, học nói, theo sự chỉ dẫn của cha mẹ. Người cũng phải hòa nhập với cuộc sống xung quanh mình. Người cũng phải học biết cư xử theo đúng truyền thống và học cách cầu nguyện. Chính từ trong gia đình, từ ngôi làng Người đang sống, Người đã tiếp thu nền văn hóa để hóa thân trong sứ mệnh Ngôi Lời Nhập Thể. Gia đình Nadarét là một mô hình gia đình của sự thánh thiện, lễ Thánh Gia mời gọi chúng ta hiểu rằng Ngôi Lời nhập Thể đến trong một thế giới hiện hữu. Gia đình chúng ta là một hội thánh nhỏ, những niềm vui, nỗi buồn, sự đau khổ hay niềm hy vọng, chính là những gì Thiên Chúa muốn mặc khải trong chúng ta… Đó là những điều bình thường trong cuộc sống của chúng tôi mà chúng ta sẽ nhận ra, hãy noi gương Thánh Gia, hãy để Thiên Chúa đến và ở giữa chúng ta. [Bénédicte Ducatel]. Ngày đăng: 31.12.2021