HẠNH PHÚC – nguyễn văn dũng ’68

Chúa nhật thứ VI Thường niên – “Phúc cho các ngươi là…”. Lc 6, 17. 20-26.

Năm 1980, nước Mỹ thông qua đạo luật mới về người tị nạn, bởi vậy mà 512 người tị nạn sinh sống ở thành phố Buffalo, New York đã trở thành công dân hợp pháp của nước Mỹ. Phần lớn họ là những người nhập cư trái phép đến từ những quốc gia nghèo khó. Mục đích đến nước Mỹ của họ là tìm kiếm sự giàu có, tự do và hạnh phúc.

Năm 2004, khi đạo luật được ban hành tròn 25 năm, nhóm người nhập cư này đã tham gia vào một buổi họp mặt. Họ thừa nhận rằng từ khi trở thành công dân của nước Mỹ, cuộc sống được cải biến đến mức chưa từng có thế, nhưng giấc mơ hạnh phúc thì vẫn chưa thực hiện được.

Nghe vậy Howard, một tiến sỹ luật chuyên nghiên cứu các vấn đề về người tị nạn liền tiến hành điều tra. Đầu tiên, ông tiến hành xác minh thân phận của toàn bộ 512 người tị nạn này. Ông phát hiện cả 512 người này đều có điểm chung lớn nhất là vốn sinh sống ở những nước nghèo khó. Ngoài ra, còn có một số người khi nhập cư trái phép đến Mỹ đều từng ký kết với người chủ tàu một khế ước rằng: Chỉ cần có thể đi đến nước ngoài kiếm được nhiều tiền, còn việc sống hay chết trên đường đi thì người chủ tàu không phải chịu trách nhiệm.

Tiếp theo, ông phát hiện rằng, những người nhập cư này bởi vì có một giấc mơ mãnh liệt là kiếm được nhiều tiền nên sau khi đến Mỹ, trải qua hơn 20 năm nỗ lực thì cuộc sống của họ đều khá giả, giàu có. Gần một nửa người trong số họ nhờ vào tinh thần mạo hiểm và chịu khổ mà có cuộc sống ngang bằng với tầng lớp người giàu của nước này.

Vậy, vì sao họ vẫn than phiền rằng không có cuộc sống hạnh phúc? Để tìm ra nguyên nhân, tiến sĩ Howard lại một lần nữa tiến hành điều tra về họ.                                                                                        Một người kinh doanh thủy sản, lúc bắt đầu đến Mỹ đã buôn bán thủy sản ở một đường thuộc Miami. Từ một cửa hàng, hiện tại ông đã mở rộng thành nhiều cửa hàng và nhiều chi nhánh. Trong 20 năm qua, vì để đánh bại đối thủ cạnh tranh, ông chưa từng nghỉ phép một ngày, thậm chí chưa từng đi du lịch nghỉ ngơi.

Một người buôn bán xe cũ, sống ở ngoại ô Houston, trong một căn biệt thự rộng 1.518 m2. Hiện tại săm lốp cũ còn tồn 3.600 chiếc, động cơ cũ còn 420 bộ, 7 chiếc xe ô tô cũ và 6 chiếc xe mô tô đã được tân trang.

Một người khác làm công việc vận chuyển giữa các nước Haiti, Dominican, Puerto Rico. Thông qua người ấy, 60% số người họ hàng đã đến Mỹ làm công và sinh sống. Hiện tại có 14 người trong họ hàng vẫn đang ở cùng với người ấy.

Báo cáo của tiến sĩ Howard dài 730 trang, trong đó liệt kê tình trạng cuộc sống của từng người trong số họ. Bản báo cáo này sau khi được gửi đến Quốc hội Mỹ đã nhanh chóng được chuyển đến bộ phận di dân của nước này.

Mỗi một người nghèo khó sau khi trở thành người giàu có, nếu như không kịp thời buông bỏ lòng tham đã được dưỡng thành trong lúc nghèo khó thì đừng hy vọng có thể bước vào cảnh giới hạnh phúc.

Giàu có không đồng nghĩa là hạnh phúc vui vẻ.

Lạy Chúa,

xin cho con nhìn thấy những người nghèo ở quanh con, ở trong gia đình con, đang cần đến con.

Bất cứ ai cần đến con đều là người nghèo,

xin cho con thấy Chúa trong họ.

Dần dần con hiểu rằng cả người giàu cũng nghèo, nghèo vì cần thấy đời họ có ý nghĩa.

Dần dần con chấp nhận rằng cả bản thân mình cũng nghèo và cần đến người khác.

Lắm khi con cần một nụ cười, một ánh mắt,

một lời thăm hỏi đỡ nâng.

Cám ơn Chúa vì đã dựng nên chúng con

ai cũng nghèo về một mặt nào đó,

ai cũng cần đến người khác.

Như thế là chúng con được mời gọi sống cho nhau, làm cho nhau thêm giàu có.

Cám ơn Chúa vì Chúa cũng nghèo, vì Chúa rất cần đến chúng con để hoàn thành công trình cứu độ.

Xin cho con khiêm tốn nhận mình nghèo

để nhận lãnh, can đảm nhận mình giàu

để hiến trao. Amen.