LINH MỤC CHUI – Lm Giuse Lê Công Đức

Chúa nhật 4 Phục Sinh năm C * Cầu nguyện cho ơn thiên triệu

Thứ Năm Thánh được gọi là Ngày Linh Mục. …

Và bạn hãy hình dung, lẩn khuất trong đám đông ngưỡng mộ chiêm ngắm đoàn đồng tế đi qua ấy, có một … anh linh mục! Đó là anh. Anh là linh mục chui, nên suốt mười mấy năm anh phải tham dự Thánh lễ Truyền Dầu trong tư cách một ‘thường dân’ như thế.

Tôi gặp anh lần đầu vào năm 1986, khi anh đang qui tụ một số anh em trong khuôn khổ một tu hội đời. Nhiều anh em vốn là những chủng sinh đang ‘lang thang’ vì con đường ơn gọi bị dang dở do thời cuộc. Chúng tôi quí mến anh và coi anh như một điểm tựa tinh thần vững vàng mà Chúa ban cho mình. Còn anh thì tự coi mình là người ‘đi nhặt những cánh hoa rơi’, cả những cánh hoa đã bị phong trần dập vùi tơi tả … Anh cũng là một cựu chủng sinh, cũng lận đận long đong con đường ơn gọi không khác chúng tôi mấy, nên anh em xúm xít gần gũi ấm áp lắm – nương tựa nhau giữa bao khó khăn của thời thế lúc ấy mà anh em phải cùng nhau đương đầu. Anh miệt mài truyền lửa và giữ lửa. …

Năm 1993, sau bảy năm ‘theo’ anh, tôi rời Bàu Cá chuyển hẳn về Sài Gòn, và cho đến lúc đó anh mới tiết lộ riêng cho chúng tôi biết anh là linh mục đã 12 năm rồi. Là linh mục chui, có nhiều nỗi niềm lắm. Và ‘tâm trạng’ nhất – như anh chia sẻ – chính là mỗi lần tham dự Thánh lễ Dầu vào Thứ  Năm Tuần Thánh. Không được xúng xính trong lễ phục giữa các linh mục khác, không được đĩnh đạc tiến lên trong hàng đồng tế, không nhận được những ánh nhìn trìu mến, những nụ cười biết ơn và cảm thông của cộng đoàn dân Chúa, không vinh dự, không ‘hào quang’, không cả tiếng ‘chào cha’ từ mọi người mà mình gặp gỡ! … Tôi từng đi lễ Dầu với anh tại Nhà thờ Đức Bà Sài Gòn, và chính tôi cũng cảm nhận một nỗi niềm khó tả khi đứng bên anh trong bầu khí tưng bừng với những âm thanh và hình ảnh hoành tráng ấy… Là linh mục chui, tất cả là âm thầm, lặng lẽ, như một chiếc bóng nhẹ lướt qua dòng đời. Không ai biết, không ai truy nhận mình là ai và mình làm gì, trừ Chúa! …

Ngay cả người nhà của anh cũng không biết! Suốt ngần ấy tháng năm, ngày trong tuần, anh rón rén thức dậy lúc ba giờ sáng và âm thầm dâng Thánh lễ trong căn phòng nhỏ của mình trên gác. Ngày Chúa Nhật, anh đi lễ nhà thờ giáo xứ như những con chiên thuần thành.

Tôi ở Sài Gòn được một năm thì thân phụ anh qua đời. Đây là một biến cố bi tráng. Vì anh là linh mục chui, nên đành ‘nín nhịn’ không dâng lễ an táng cho thân phụ được! Trước mặt mọi người, anh cũng chỉ là một anh con trai lớn của người quá cố, tu làm linh mục không thành nên tiếp tục sống độc thân và tu kiểu ‘đời’ vậy thôi!…

Lại nhớ, lần chúng tôi được anh giúp linh thao ở Vũng Tàu, vì anh đã ‘bật mí’ nên chính anh dâng lễ cho chúng tôi, nhưng việc giải tội thì anh thu xếp nhờ một cha khác. Đến lúc chúng tôi xưng tội, cha ấy lại bận việc đột xuất và không đến được. Anh đành phụng mạng làm luôn công việc này, nhưng có một trục trặc nhỏ: anh không nhớ công thức xá giải! Thế là phải gọi điện thoại nhờ người đọc chính tả để chép lại cái công thức ấy. Mười hai năm linh mục, anh nào có dịp giải tội cho ai đâu! Và thời ấy chưa có Internet và Google Search để mà tra ngay và có ngay như bây giờ…

Mười mấy năm linh mục chui của anh cũng còn nhiều chuyện cười ra nước mắt. Về sau, khi công khai dần, khi mà mọi người đều biết, thì cái cốt cách âm thầm lặng lẽ như đã thấm sâu trong anh. Anh làm việc và cống hiến thật đắc lực, nhưng vẫn chọn phong cách của một chiếc bóng, nhẹ nhàng, khiêm tốn… cho đến kiệt lực và nằm xuống vĩnh viễn!

Tôi tính nhẩm, trong vô số công việc của mình, người linh mục âm thầm ấy đã ‘nhặt những cánh hoa rơi’, và đã giúp giữ lửa ơn gọi cho Giáo hội có được hàng chục linh mục khác, thậm chí có cả giám mục…

Riêng mình, tôi tạ ơn Chúa vì đã ban anh cho tôi, một nguồn cảm hứng cho đời linh mục của tôi. Deo gratias!

(https://tgpsaigon.net/bai-viet/cao-pho-linh-muc-phero-dang-xuan-thanh-32974)