LỜI THỈNH CẦU – nguyễn văn dũng ’68

 Chúng ta đừng thoả mãn chỉ vì đã cho đi tiền bạc. Tiền chưa đủ vì tiền có thể kiếm được khá dễ dàng, nhưng ai ai cũng thiếu và cần tình yêu thương. Vì thế, hãy trải rộng tình yêu đến bất cứ nơi nào bạn tới, trước hết cho chính gia đình bạn. Hãy trao ban tình yêu cho các con bạn, cho người vợ hay chồng của bạn. Rồi sau đó, lan toả tình thương  đến xóm giềng của bạn…(Mẹ Têrêxa Calcutta)

 «Quý vị nào có thể cho chúng tôi mượn một đứa bé trai ba hay bốn tuổi vào những ngày nghỉ lễ Giáng sinh không? Chúng tôi có một nơi ở tốt đẹp và sẽ chăm sóc bé rất đầy đủ rồi đưa bé trở về an toàn và mạnh khoẻ. Chúng tôi quen có một đứa bé trai, nhưng bé không thể ờ lại và vì thế, chúng tôi rất thiếu vắng bé khi Giáng sinh về” 

Khi tôi đọc lời thỉnh cầu trên trong tờ báo địa phương, có một cái gì đó xuất hiện nơi tôi. Lần đầu tiên khi chồng tôi qua đời, tôi nghĩ đến nỗi đau của một người khác! Tôi đọc đi đọc lại mãi lá thư gởi cho nhà xuất bản.

Vài tháng trước, tôi nhận được tin từ Washington cho biết chồng tôi đã bị ám sát trong khi làm việc cho công ty Service Overseas. Tôi đau buồn bế đứa con trai bé bỏ trở về ngôi làng nhỏ nơi tôi được sinh ra.

Tôi đi làm để lo cho con và thời gian chữa lành những vết sẹo của con tim. Nhưng vẫn có lúc cơn nhức nhối trở về và nỗi cô đơn phủ kín. Đó là những ngày sinh nhật, ngày giáp năm lễ cưới của chúng tôi và những ngày nghỉ lễ. Mùa Giáng sinh này, đặc biệt nổi đau đớn xưa lại trở về khi mắt tôi bắt gặp lời thỉnh cầu trong cột báo: “…Chúng tôi quen có một bé trai, nhưng bé không thể ở lại vì thế, chúng tôi rất thiếu vắng bé khi Giáng sinh về…”

Tôi cũng biết thiếu vắng có nghĩa là gì nhưng tôi đã có đứa con trai bé bỏng của tôi. Tôi hiểu rằng sự hào nhoáng của lễ Giáng sinh sẽ trống rỗng nhưng thế nào nếu bạn không nhìn nó trong đôi mắt vui mừng của đứa trẻ.

Tôi đã trả lời cho lời thỉnh nguyện. Tác giả lá thư của một người goá vợ sống ở mẹ anh. Anh đã mất người vợ yêu quý và đứa con trai nhỏ trong cùng một năm.

Giáng sinh năm đó, con tôi và tôi đã chia sẻ với người đàn ông và mẹ anh một ngày vui vẻ. Niềm hạnh phúc tôi tưởng đã vĩnh viễn vượt khỏi  tầm tay lúc này lại trở về với chúng tôi. Nhưng điều quý nhất là từ đó tôi đã giữ được niềm vui trong suốt nhiều năm qua và vào các ngày lễ Giáng sinh. Bạn thấy đó, mấy tháng sau, người đàn ông viết lá thư thỉnh cầu đã trở thành chồng tôi!. (Bà N. H. Muller.)

VỢ CHỒNG                                         

Có một chàng trai, không thi vào đại học, cha mẹ đã tìm một người vợ cưới về cho anh. Sau khi kết hôn, anh dạy học tại một trường tiểu học trong làng. Vì không có kinh nghiệm, nên chưa đầy một tuần anh đã bị học sinh tẩy chay, khiến anh bị sa thải. Trở về nhà, người vợ khẽ khàng lau nước mắt cho anh, an ủi nói: “Những việc không vừa ý mình thì có đầy ra đó, có người trút ra được, cũng có người trút không được, anh không cần phải thương tâm như vậy, cũng sẽ có nhiều việc thích hợp hơn đang chờ anh kia mà”.  Về sau, anh ra ngoài làm công cho người ta, lại bị ông chủ đuổi về nhà vì anh làm việc quá chậm. Lúc đó, vợ nói với anh: “Động tác luôn có nhanh có chậm, người ta đã làm việc nhiều năm như vậy, còn anh thì chỉ là học sinh đọc sách, sao có thể nhanh như họ được?”.                                    

Anh lại trải qua rất nhiều công việc, nhưng cũng vẫn thế, phần lớn là bỏ dở nửa chừng. Thế nhưng, mỗi lần anh chán nản thất vọng trở về, người vợ lại luôn luôn an ủi anh, chưa bao giờ than trách một câu.           

Lúc hơn 30 tuổi, anh nhờ vào khả năng thiên phú về ngôn ngữ, làm trợ giảng tại trường khuyết tật. Về sau, anh xây dựng được một trường khuyết tật khác. Sau đó, tại rất nhiều thành phố, anh lại xây dựng được rất nhiều phân hiệu khác. Từ đó, anh đã là ông chủ có ngàn vạn tài sản rồi.                                                                                             

Một ngày, công thành danh toại, anh hỏi vợ rằng: “Mỗi lúc anh cảm thấy tiền đồ vô vọng, điều gì đã khiến em lúc nào cũng có lòng tin với anh như vậy?”  Cô trả lời mộc mạc, đơn giản: “Một mảnh đất, không hợp cho việc trồng lúa mạch, có thể trồng thử đậu; nếu đậu cũng không thích hợp, có thể thử trồng dưa leo; nếu cả dưa leo cũng không được… thì rải lên một ít kiều mạch nhất định cũng có thể nở hoa. Bởi vì một mảnh đất, luôn luôn có một hạt giống thích hợp với nó, cuối cùng cũng sẽ có thành quả thu hoạch trên mảnh đất đó thôi”.                                     

Chính vì thế, người đàn ông sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai sẽ thành một xương một thịt. Mầu nhiệm này thật là cao cả. Tôi muốn nói về Đức Ki-tô và Hội Thánh. Vậy mỗi người trong anh em hãy yêu vợ như chính mình, còn vợ thì hãy kính sợ chồng. (Ep 5,31-33)