NGƯỜI NGHÈO – nguyễn văn dũng ’68

Chúa nhật thứ III Thường niên. “sai tôi đi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó”. Lc 1, 1-4; 4, 14-21.

Đại dịch đã phơi bày tình cảnh của người nghèo và sự bất bình đẳng to lớn đang thống trị thế giới. Và vi-rút, trong khi không phân biệt người nào, đã tìm thấy, trên con đường tàn phá của nó, sự bất bình đẳng và phân biệt đối xử mạnh mẽ. Và nó đã làm những điều này gia tăng thêm!

Do đó, phản ứng với đại dịch là phản ứng kép. Một mặt, phải cấp bách tìm ra cách chữa trị loại vi-rút nhỏ bé nhưng kinh khủng, đang khiến cả thế giới phải quỳ gối. Mặt khác, chúng ta cũng phải chữa khỏi một loại vi-rút to lớn, đó là sự bất công xã hội, bất bình đẳng về cơ hội, việc gạt ra ngoài lề xã hội và thiếu bảo vệ cho những người yếu đuối nhất. Trong phản ứng kép để chữa trị này, có một lựa chọn, mà theo Tin Mừng, không thể thiếu được: đó là lựa chọn ưu tiên cho người nghèo (x. Tông huấn Evangelii gaudium [EG] – Niềm vui Tin Mừng, 195).

Đây không phải là một lựa chọn chính trị; cũng không phải là lựa chọn lý tưởng, hay lựa chọn đảng phái. Lựa chọn ưu tiên cho người nghèo nằm ở trung tâm của Tin Mừng. Và người đầu tiên thực hiện lựa chọn này chính là Chúa Giê-su; chúng ta đã nghe về điều này trong đoạn thư gửi các tín hữu Cô-rin-tô vào đầu buổi tiếp kiến. Chính ngài, Đấng giàu có, đã trở nên nghèo để làm cho chúng ta trở nên giàu có. Ngài làm vì mỗi người chúng ta và do đó, ở trung tâm của Tin Mừng, ở trung tâm lời rao giảng của Chúa Giê-su, có chọn lựa này.

Chính Chúa Giê-su Ki-tô, là Thiên Chúa, đã tự hạ, trở nên giống như con người; và Người không chọn một cuộc sống đặc ân, mà đã chọn điều kiện của một tôi tớ (x. Pl 2,6-7). Người tự hủy chính mình khi tự trở nên một đầy tớ. Người  sinh ra trong một gia đình khiêm hạ và làm nghề thủ công. Khi bắt đầu sứ vụ rao giảng, Người đã loan báo rằng trong Nước Thiên Chúa, người nghèo được chúc phúc (x. Mt 5,3; Lc 6,20; EG, 197). Người ở giữa những người bệnh tật, người nghèo và những người bị loại trừ, tỏ cho họ thấy tình yêu thương xót của Thiên Chúa (x. Giáo lý Hội thánh Công giáo, 2444). Rất nhiều lần Người đã bị đánh giá là người ô uế vì đến gặp người bệnh, người phong cùi … Và theo não trạng của luật thời đó, những người này làm cho người ta bị ô uế. Và Người đã chấp nhận để gần gũi với những người nghèo. [DTC Phanxico 19 /8/ 2020]

****

Trên mạng internet loan truyền câu chuyện [ có thể không thật] như sau: diễn viên Ấn Độ Aamir Khan tuyên bố tặng mỗi gia đình nghèo một kg bột mì. Nhiều người nghĩ rằng nó không đáng giá vì một kg bột gần như không có tác dụng gì lâu dài hoặc có thể chỉ đủ cho một bữa ăn. Nhưng những người có nhu cầu lại xếp hàng dài để được nhận bao bột nặng một kg.

Sau khi mở túi, họ tìm thấy 15.000 rupee trong mỗi túi. [15000 ruppe = 4.633.842 vn]. Một cách từ thiện tuyệt vời và thông minh, bởi những người phải lặng lẽ xếp hàng dài để lấy một kg bột mì, hẳn họ rất cần 15.000 rupee đó. Số tiền cần từ thiện đã thực sự tới tay người cần.

Không ai giàu đến độ không có gì cần phải nhận. Không ai nghèo đến mức không có cái gì để cho (Helder Camara)

Bản rap này đã cán mốc gần 35 triệu views sau hai tuần ra mắt[29/12] “Mang tiền về cho mẹ,
Mang tiền về cho mẹ
Mang tiền về cho mẹ
Đừng mang ưu phiền về cho mẹ”
(Mang tiền về cho mẹ, Đen Vâu, 12/2021) https://www.youtube.com/watch?v=UVbv-PJXm14

Tết này mỗi người sẽ mang Chúa về cho gia đình. Tin Mừng là  chính Chúa Giêsu: đó là món quà cao quý nhất mà Thiên Chúa ban cho con người. Món quà đó dành cho tất cả mọi người nhất là những người nghèo. Ẩn chứa dưới dáng vẻ tầm thường [ người thợ mộc thành Nagiaret] không phải là điều giá trị hơn nhưng là điều giá trị nhất: GIÁ TRỊ TUYỆT ĐỐI. Nó không còn thuộc phạm vi vật chất ( cái CÓ) mà là lãnh vực Siêu Nhiên ( cái LÀ, Đấng Hằng Hữu)