ƠN GỌI – nguyễn văn dũng ’68

Chúa nhật thứ V Thường niên. “Nhưng vâng lời Thầy, tôi sẽ thả lưới”. Lc 4, 21-30.

 “Thưa ông bà muốn gặp ai ạ?”

Chị Céline đã nói câu ấy lần đầu tiên cách đây 40 năm. Từ đó, ngôi nhà khách với chùm chìa khóa, cái chổi, chiếc ghế đã trở thành giang sơn của chị.

Bổn phận của chị giữ nhà khách là gọi người khác. Trong suốt 40 năm trường, chị Céline chỉ làm ngần ấy công việc. Câu hỏi trên kia chị phải lặp đi lặp lại đến hơn 10 lần mỗi ngày. Với thời gian, phương thế có đôi phần thay đổi: từ cái kẻng đến chuông điện, rồi điện thoại, sau đó lại trở về chuông kéo, kẻng sắt… nhưng công việc luôn luôn vẫn là gọi người khác.

Ôi chao! Biết bao khuôn mặt đã xuất hiện tại nhà khách, bao giọng nói đã vang rền trong điện thoại. Nhưng có một điều chị Céline hằng đoán chắc: người ta đang gọi, đang xin gặp một người nào đó… trừ ra chị. Vì thế chị thường nói đùa: “Tôi chỉ được Chúa gọi một lần duy nhất và từ dạo ấy, tôi đã luôn luôn gọi người khác: tôi được gọi để gọi”.

Một ngày của chị bị cắt vụn thành từng miếng, công việc của chị bị chẻ thành từng mảnh, luôn luôn là gián đoạn. Khi cầm chuỗi lần hạt, chị biết mình sẽ không đọc được quá 10 kinh, khi xem sách chị đoán sẽ thưởng thức không quá 10 dòng; trong nhà nguyện, chị quỳ ở ghế cuối cùng, gần cửa ra vào, luôn thấp thỏm đợi chờ chuông reo… luôn bị gián đoạn, nhưng chỉ với “sự gián đoạn” này của mình, chỉ mới có thể tạo nên “sự liên hệ” của người khác. Chị bao giờ cũng nhanh nhẹn đối với một khách sang cũng như một bà lão nhà quê. Tất cả mọi người đều ăn cắp giờ của chị. Không ai cần gặp chị… Với thời gian, da mặt chị nhợt nhạt hơn, người chị tiều tụy hơn, nhưng nụ cười vẫn tươi nở như thuở nào, lời kinh dâng Chúa mỗi ngày lại càng thêm sốt sắng hơn.

Và rồi một hôm, trong lúc vội vã đi gọi người khác, chị Céline đã ngã quỵ trong hành lang nhà dòng, thổ huyết! Chị bập bẹ: “Chúa đến gọi tôi lần hai” (và cũng là lần cuối). Đôi tay chị run run ôm lấy lồng ngực khiến chùm chìa khóa rơi trên nền gạch hoa. Đàng kia, chiếc ghế vẫn vô tình không biết từ nay mình sẽ là vô chủ…

Chị Céline đã suốt đời trung thành với tiếng gọi của Chúa và với công việc bổn phận hằng ngày của chị: được gọi để gọi người khác. Giá trị và sự cao cả của chị không phải là ở chỗ đó sao?

Rất nhiều khi ta nghĩ ơn gọi chỉ dành cho bậc tu trì. Ơn gọi dành cho tất cả mọi người. Mọi người đều là hình ảnh của Chúa và bình đẳng với nhau trước lời kêu gọi của Chúa. Như Isaia ( bđ 1), Phaolo ( bđ 2) và Phê rô bài Tin Mừng), bạn và tôi cũng được thầy Giê su mời gọi không chỉ 1 lần mà thường hằng trong cuộc sống cụ thể. Như các vị tiền nhân ta cũng luôn thấy mình bất xứng: nhơ uế và tội lỗi!

Và thái độ của ta trước tình thương bao la của Chúa đã được tỏ lộ trong bài Tin Mừng: vâng lời Thầy, tôi sẽ thả lưới Lc 5,5

Người quản lý báo cáo với ông chủ: “Anh chàng Gines hết thuốc chữa rồi thưa ngài, ngày nào đi làm anh ta cũng gà gật, tôi cũng đã đổi bộ phận làm việc cho anh ta ba lần rồi, nhưng lần nào anh ta cũng thế, không bỏ được thói quen ngủ gật của mình”.

“Vậy cho anh ta ra cửa hàng bán Pyjama đi, treo trên người anh ta một bảng quảng cáo: Pyjama chất lượng, thực nghiệm tại chỗ”- Ông chủ nói. Không có người vô dụng, chỉ có người bị dùng sai chỗ.

Bất chấp ta vô tài, bất tướng Thầy Giê su sẽ biến ta thành những tay thợ lành nghề. Vấn đề là ta có nghe theo lời thầy không? ”Đừng sợ”! và có trở nên dụng cụ ngoan ngùy trong bàn tay tài năng của thầy.

Lạy Chúa Giê-su, Chúa không ép ông Phê-rô chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá, nhưng chỉ gợi ý mời gọi ông. Ngày hôm nay, con tin chắc Chúa cũng đang đưa ra những lời gợi ý mời gọi tương tự như vậy. Xin cho chúng con, tựa như ông Phê-rô, tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh của Lời Chúa và hết lòng thực hiện Lời ấy. Amen.