QUÊN ĐỒ – nguyễn văn dũng ’68

Chúa nhật 19 TN năm C *   “…chủ vừa về tới và gõ cửa, là mở ngay’ ” Lc 12,32-48

Trung tâm chứa đồ thất lạc rộng 660 mét vuông của thủ đô Tokyo cao 6 tầng mỗi năm tiếp nhận hàng triệu món đồ thất lạc, từ vật dụng hàng ngày như mắt kính, chìa khóa, điện thoại hay bằng lái xe cho đến những thứ tưởng như không thể bị bỏ quên ở nơi công cộng như hũ đựng tro cốt, theo Japan Times.

Ô che mưa là món đồ bị thất lạc nhiều nhất, theo quản lý trung tâm Shoji Okubo. Ước tính chỉ trong một ngày mưa, trung bình khoảng 3.000 chiếc ô bị thất lạc ở Tokyo. Năm 2016, trung tâm đã tiếp nhận tổng cộng gần 400.000 chiếc.

Theo thống kê, trong năm 2016, có tới 3,83 triệu đồ vật bị thất lạc, không kể tiền mặt, được trao cho cảnh sát Tokyo, tăng gần ba lần so với năm 1997.

Nhật Bản quy định đồ vật thất lạc phải được trả lại cho chủ sở hữu hoặc giao tại đồn cảnh sát địa phương. Những người tìm được đồ vật thất lạc sẽ được thưởng 5% – 20% giá trị món đồ. Nếu sau ba tháng mà không ai đến nhận thì người tìm thấy chúng sẽ đương nhiên được sở hữu món đồ đó.

Năm ngoái, hơn 32 triệu USD tiền mặt được giao nộp cho cảnh sát Tokyo nhưng chỉ 74% số tiền được trả lại cho đúng chủ nhân, còn khoảng 8,3 triệu USD không có người nhận đã được sung công.

Ông Shigeru Haga, giáo sư khoa tâm lý của trường đại học Rikkyo ở Tokyo cho biết ngày nay, các thiết bị công nghệ như máy tính bảng hay điện thoại thông minh làm con người mất khả năng tập trung. Do vậy, số lượng các món đồ thất lạc ngày càng nhiều.

Khả năng tập trung của chúng ta có hạn“, giáo sư Haga đưa ra lời khuyên cho những người hay quên đồ trên tàu điện là hãy cất điện thoại vào trong túi hoặc cầm ô trong tay trước một bến.

Saneyoshi Yogi, giám đốc công ty Saitama-based PX Co., chuyên mua bán đồ cũ, cho biết ông thường xuyên tham gia các buổi bán đấu giá những món đồ thất lạc.

“Chả khác gì đi đánh bạc”, ông Yogi nói, “Có trời mới biết bạn sẽ tìm thấy gì”.

Năm ngoái, công ty của ông Yogi đã chi hơn nửa triệu đô tại 4 buổi đấu giá. Ông Yogi ước tính có khoảng 40.000 món đồ như vali du lịch, đàn guitar điện, đồng hồ hàng hiệu và cả thú nhồi bông được rao bán tại mỗi buổi đấu giá.

“Thiên hạ bỏ quên đủ thứ”, ông Yogi nói, “Có lần chúng tôi mua được một chiếc đàn bass. Tôi không thể hiểu làm sao người ta có thể bỏ quên một vật to như thế”.

+++

Càng lớn tuổi, càng gần cái chết chúng ta lại bớt tỉnh táo dần… mọi việc và cả nhịp sống cũng chậm lại. Điều này càng khiến chúng ta thiếu sẵn sàng cho những tình huống mới. Việc trước mắt sát bên còn vậy thì chuyện mai sau thì sao???

Một ngày nọ vào năm 1780 bỗng dưng cả vùng tiểu bang Connecticut bị tối hẳn lại. Ai nấy đều cho rằng đã đến ngày tận thế. Khi đó Hội đồng lập pháp tiểu bang đang họp. Nhiều người yêu cầu hoãn cuộc họp để họ có thể về nhà cùng với gia đình chờ Chúa đến. Nhưng ông chủ tịch nói : “Không biết hôm nay có phải là ngày tận thế hay không. Nếu không thì không cần hoãn họp. Còn nếu phải thì chúng ta càng cần chu toàn nhiệm vụ hơn nữa. Xin thắp nến lên” (Drinkwater).

                                  ****

Xin dạy chúng con biết đường lên trời, nhờ sống yêu thương đến hiến mạng cho anh em.
Khi ngước nhìn lên quê hương vĩnh cửu,  chúng con thấy mình được thêm sức mạnh để xây dựng trái đất này, để đón ngày Chúa trở lại.
Lạy Chúa Giêsu đang ngự bên hữu Thiên Chúa,  xin cho những vất vả của cuộc sống ở đời  không làm chúng con quên trời cao;  và những vẻ đẹp của trần gian  không ngăn bước chân chúng con tiến về bên Chúa.