THẦN LƯƠNG – nguyễn văn dũng ’68

Chúa nhật lễ Mình Máu Thánh Chúa –  “và ai nấy được no nê” Lc 9,11b-19

Ông Scarpa bảo sau chuyến đi thăm Ai Cập trước đó, ông có ý định học tập các vị Pharaoh và chôn theo chiếc xe để nó “phục vụ” khi ông sang thế giới bên kia.

Sau thông báo “chấn động”, ông Scarpa hứng hàng loạt “gạch đá” từ cư dân mạng. Người ta bảo lẽ ra ông nên quyên góp từ thiện chiếc xe, cáo buộc ông lãng phí và cả… lãng nhách.

Suốt một tuần sau thông báo, ông tiếp tục cập nhật kế hoạch chôn xe trên mạng xã hội và bỏ ngoài tai những câu hỏi mọi người chất vấn về việc có phải ông đang cố tình làm việc này để trốn thuế hay không.

Vào ngày lễ “chôn xe”, ông Scarpa mời đông đảo các cơ quan báo chí tới dự. Nhưng vào đúng thời khắc chiếc xe Bentley chuẩn bị hạ huyệt, ông tỉ phú bất ngờ yêu cầu dừng lại và chia sẻ lý do thực sự của việc chôn xe: “Mọi người đã lên án tôi vì việc cố tình chôn một chiếc Bentley giá triệu đô.

Nhưng sự thật là hầu hết mọi người đang chôn đi một thứ còn giá trị hơn nhiều chiếc xe của tôi. Mọi người đang chôn đi những quả tim, lá gan, lá phổi, những đôi mắt và những quả thận. Điều này thật ngu xuẩn.

Có biết bao người ngoài kia đang chờ được ghép tạng, còn quý vị lại chôn đi những cơ quan nội tạng khỏe mạnh có thể cứu sống bao sinh mệnh. Đây là sự lãng phí lớn nhất thế giới. Chiếc Bentley của tôi thực sự chẳng đáng gì so với những cuộc đời đã cho đi những tạng ấy. Không tài sản nào quý giá hơn một cơ quan nội tạng, vì không gì quý giá hơn sự sống”.

Và rồi ông tỉ phú thông báo: “Tôi chính thức tuyên bố tôi đã đăng ký hiến tạng tuần này. Tôi là người đăng ký hiến tạng, còn bạn thì sao? Hãy nói với gia đình bạn”.

Rốt cuộc ông tỉ phú Brazil đã không chôn chiếc xe. Ông chỉ lấy nó làm cái cớ để lan tỏa một thông điệp đầy cảm hứng về hiến tạng.

Câu chuyện “chôn xe” của ông Scarpa đã xảy ra lâu năm, nó cũng đã được chia sẻ không biết bao nhiêu lượt trên mạng Internet, nhưng cho tới nay nó vẫn còn nguyên giá trị thời sự.

Đức Giêsu hiến trọn vẹn thân mình cho chúng ta. Bất kỳ lúc nào chúng ta cũng nhận được Thần lương quý giá này: nhưng chúng ta lại quá thờ ơ!

***

Lạy Chúa, Chúa là thức ăn, thức uống của con.
Càng ăn, con càng đói ; càng uống, con càng khát ; càng sở hữu, con lại càng ước ao.
Chúa ngọt ngào trong cổ họng con hơn cả tầng mật ong, vượt quá mọi thứ ngọt ngào khác trên đời.  Lúc nào con cũng thấy đói khát và ước ao,
vì con không sao múc cạn được Chúa.
 Ngài nghiền nát con hay con nghiền nát Ngài ?
Con chẳng rõ ; vì ở thẳm sâu lòng con,
con cảm thấy cả hai.

Chúa đòi con nên một với Ngài, đòi hỏi đó làm cho con đau đớn, vì con không muốn từ bỏ những thói quen của con để ngủ yên trong tay Chúa.Con chỉ biết tạ ơn Chúa, ca ngợi và tôn vinh Chúa, bởi đó là sự sống đời đời cho con. (Ruy Broeck)