VÁ THUYỀN nguyễn văn dũng ’68

Chúa nhật 25 TN năm C. “Ai trung tín trong việc rất nhỏ, thì cũng  trung tín trong việc lớn.” Lc 16, 10-13

Có một chủ thuyền quyết định thay chiếc áo mới cho con thuyền, nên gọi một người thợ sơn tới và nhờ người này sơn chiếc thuyền đẹp nhất có thể.

Tuy nhiên, trong khi sơn con thuyền ấy, người thợ phát hiện ra rằng ở thân thuyền có một lỗ thủng. Tuy rất nhỏ, phải tinh mắt lắm mới có thể nhận ra, nhưng có thể gây nguy hiểm.

Tránh quên mất, tiện tay, anh ta tìm vật liệu trám lại lỗ thủng ấy. Sau khi sơn xong toàn bộ con thuyền, người thợ nhận tiền công rồi rời đi, cũng không nhắc gì đến chuyện mình vừa sửa chữa thêm cho con thuyền. Anh ta trộm nghĩ rằng, việc bé như vậy, giúp được người ta thì giúp thôi, không cần phải nói tới làm gì.

Tưởng rằng mọi việc đã kết thúc ở đây. Thế nhưng hóa ra không phải. Hôm sau, chủ thuyền tìm đến tận nhà người thợ sơn, tận tay mang theo cả tiền bạc và mấy món quà quý giá để bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc của mình.

Người thợ sơn vô cùng ngạc nhiên, đợi ông ta uống xong chén trà đã không kìm được mà hỏi chuyện ngay: “Hôm qua ông đã trả tiền ông đầy đủ cho tôi rồi mà. Sao hôm nay ông lại tìm đến đây để làm gì vậy?”.

Chủ thuyền đặt chén trà xuống bàn, vừa cười vừa nói: “Đó là tiền công cho việc sơn thuyền, còn hôm nay, tôi mang theo quà quý đến đây tặng anh là để cảm ơn anh đã trám lại cái lỗ thủng trên thuyền của tôi”.

Hiểu ra được lý do, người thợ sơn vội xua tay:

“Đó chỉ là chuyện vặt thôi. Tôi thấy có lỗ thủng nhỏ nên tiện tay lấy vật liệu trám nó lại thôi mà, không cần ông phải cất công đến tận đây, còn mang cả tiền và quà nhiều như thế, thật khiến tôi khó nghĩ quá”.

Chủ thuyền xua xua tay, giọng bỗng trầm xuống:

“Anh bạn, anh chưa hiểu tôi nói gì đâu. Để tôi kể cho anh nghe chuyện này. Khi tôi nhờ anh sơn cho tôi con thuyền, do quá bận rộn nên tôi chỉ nhờ đến việc sơn thuyền mà quên không nói cho anh biết là con thuyền đã bị thủng một lỗ bé xíu. Thế nhưng, sau khi anh sơn xong và nước sơn đã khô, bọn trẻ nhà tôi thấy con thuyền mới đẹp quá nên phấn khích, rủ nhau đi câu cá mà không nói với tôi hết. Khi đó tôi không ở nhà nên không hề biết sự việc này lại xảy ra.

Sau khi về nhà, được người nhà thông báo các con đã đi câu cá bằng chiếc thuyền ấy, tôi đã nhớ ra cái lỗ thủng bé xíu mà tôi quên mất không nhờ anh sửa lại hộ. Tôi phát hiện nên sợ hãi, vội chạy ra con sông gần đó để cứu chúng, thì thấy chúng vẫn đang bình an vô sự, cảm thấy trong tim gánh nặng đã được trút bỏ, hạnh phúc muốn trào nước mắt. Tôi đến kiểm tra con thuyền, mới thấy rằng cái lỗ thủng đó đã được anh trám lại một cách cẩn thận, dù rằng tôi chẳng hề nhờ anh làm chuyện đó.

Anh đã thấy mình làm được điều tuyệt vời gì rồi chứ? Không chỉ cứu sống các con của tôi, anh thực ra còn cứu được cả tôi qua cơn đại nạn. Thử hỏi, nếu các con tôi chẳng may có mệnh hệ gì từ sai sót của tôi, liệu tôi có thể sống tiếp được hay không. Hay tôi sẽ chết dần chết dần chết mòn bở sự giày vò này.

Chính vì thế, mấy thứ quà tặng này chẳng là gì so với việc anh đã cứu cả nhà tôi qua đại nạn. Mong anh hãy nhận chúng để tôi vui lòng”.

 

Lạy Chúa,
Xin ban cho con ơn trung tín
Với những bổn phận nhỏ bé hằng ngày
Vì sống đúng bổn phận là giấy vào Nước Trời.
Xin ban cho con ơn trung tín
Với chính mình và với Chúa
Trên con đường nên thánh mỗi ngày
Qua những quyết định và chọn lựa nhỏ nhoi.