Bài Suy Niệm CN XVI Tn Năm C – Pt. Anthony chu văn bình ‘62, TTCGVN, GP Orange, USA

Các bạn cựu chủng sinh thân mến,

Mỗi lần khi nghe những câu chuyện quen thuộc được kể đi kể lại, nhiều người theo thói quen chỉ nghe lại những gì mình đã nghe trước đây, nhưng không để cho những chi tiết khác của câu chuyện đánh động mình hay giúp mình hiểu biết thêm. Ví dụ cụ thể là câu chuyện Tin Mừng Chúa Nhật tuần này. Khi nghe câu đầu, “Khi ấy, Chúa Giêsu vào một làng kia và có một phụ nữ tên là Martha rước Người vào nhà mình,” nhiều người đã nghĩ ngay đến câu kết thúc, “Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị ai lấy mất.” Vì không nghe thêm được những gì ở giữa, nên nhiều người ngồi xuống và chờ đợi một bài giảng, phê phán những ai mải mê lo toan cho cuộc sống vật chất mà quên đi việc cần thiết là lắng nghe lời Chúa. Thực ra đây là điểm quan trọng của bài Tin Mừng, nhưng thỉnh thoảng chúng ta cũng nên khám phá ra những điểm quan trọng khác mà Chúa Giêsu muốn nhắn gửi chúng ta.

     Trước hết chúng ta bắt đầu với câu chuyện Cựu Ước nói về ông Abraham tiếp đón ba vị khách lạ. Ba vị khách này được coi là người của Thiên Chúa. Abraham chưa từng gặp họ bao giờ, và họ cũng chẳng có dấu chỉ gì lạ để cho ông biết họ là những người của Thiên Chúa. Họ bất chợt đến nhà ông, nhưng ông đã vội vã tiếp đón họ rất ân cần: ông chạy ra đón họ, lấy nước rửa chân cho họ, lấy bánh mời họ ăn, bắt bê non hảo hạng đãi họ, và đứng hầu cho họ ăn. Nhờ vào tinh thần đón tiếp khách một cách niềm nở và ân cần, Chúa đã ban cho hai ông bà ở tuổi già được sinh con.

     Như chúng ta biết, nội dung của bài đọc một và bài Tin Mừng thường có những điểm tương đồng. Điểm nổi bật mà chúng ta có thể dễ dàng nhận ra từ câu chuyện của Abraham và hai chị em Martha và Maria, đó là tinh thần hiếu khách. Theo Thánh Luca kể lại, khi Chúa Giêsu mới vào “một làng kia,” điều này có nghĩa là Ngài chưa tới nhà của Martha và Maria, Ngài đã được Martha ra “rước Người vào nhà mình.” Martha đã không đợi Chúa Giêsu đến trước cửa nhà gõ cửa rồi mới ra tiếp đón Chúa, nhưng chị đã ra khỏi nhà chờ đợi Chúa, và khi gặp được Ngài, chị đã rước Ngài vào nhà Mình. Việc tiếp đón Chúa đã không dừng ở đó. Chị giống như tổ phụ của chị là Abraham, đã hết mình chuẩn bị bữa ăn để tiếp đãi khách, đến độ “lo lắng và bối rối.” Mặc dù chị đã không chọn phần tốt hơn, nhưng công trạng của chị quả là không nhỏ.

     Riêng về Maria, chị không hẳn là người chỉ thụ động ngồi nghe Chúa nói, nhưng việc chị ở bên cạnh Chúa cũng nói lên tinh thần hiếu khách, ân cần tiếp đón Ngài. Chúa đến với gia đình chị, chị không để Chúa kêu chị ra ngồi lắng nghe Ngài, nhưng chị đã đến ngồi dưới chân, vừa lắng nghe và vừa hầu chuyện Chúa như Abraham đứng hầu ba vị khách của mình.

     Song song với việc lắng nghe lời Chúa, chúng ta thấy các bài đọc còn nhắc nhở chúng ta đến tinh thần hiếu khách, đặc biệt là tiếp đón Chúa. Martha và Maria đã dễ dàng nhận ra Chúa và tiếp đón Ngài, nhưng trong trường hợp của Abraham, người của Thiên Chúa ẩn hiện nơi những người hoàn toàn xa lạ. Vậy chúng ta hãy thể hiện tinh thần hiếu khách, không những đối với người quen biết, nhưng còn ngay cả với người xa lạ vì rất có thể chính Chúa đã gửi họ đến với chúng ta.

Dear Ex-Luros,

Anxiety and preoccupation keep us from listening and from giving the Lord our undivided attention. The Lord bids us to give him our concerns and anxieties because he is trustworthy and able to meet any need we have. His grace frees us from needless concerns and preoccupation. Do you seek the Lord attentively? And does the Lord find a welcomed and honored place in your home?

Always welcome the Lord into our home and heart
The Lord Jesus desires that we make a place for him, not only in our hearts, but in our homes and in the daily circumstances of our lives as well. We honor the Lord when we offer to him everything we have and everything we do. After all, everything we have is an outright gift from God (1 Chronicles 29:14). Paul the Apostle urges us to give God glory in everything: “Whatever you do, in word or deed, do everything in the name of the Lord Jesus, giving thanks to God the Father through him” (Colossians 3:17).