CN XXIV TN Năm C – Pt. Anthony chu văn bình ‘62, TTCGVN, GP Orange, USA

Các bạn cựu chủng sinh thân mến, các câu chuyện Phúc Âm thường cho chúng ta thấy có hai giai cấp tương phản nhau trong xã hội người Do Thái thời Chúa Giêsu, và bài Tin Mừng ngày hôm nay là ví dụ điển hình. Thành phần thứ nhất là những người thu thuế và gái điếm, được gọi chung là những người tội lỗi. Những người này thường được Chúa Giêsu quan tâm một cách nhân ái hơn để họ có thể nhận ra lòng từ bi của Thiên Chúa. Do vậy họ thường tìm cách đến gần Ngài để nghe giảng dạy. 

            Thành phần thứ hai là những Biệt Phái, luật sĩ, tư tế, và trưởng lão, nói chung là thành phần lãnh đạo tôn giáo. Nhóm người này tự xưng là công chính, hay soi mói đời sống người dân và ghét bỏ những người tội lỗi. Chính vì lý do này mà họ thường xuyên bị Chúa Giêsu quở trách. Ngài quở trách không phải vì ghét bỏ họ, nhưng vì yêu thương họ và muốn họ bao dung hơn với những người tội lỗi. Đây là một trong những ý tưởng được diễn tả trong bài Tin Mừng hôm nay. 

            Dụ ngôn Người Con Hoang Đàng trước hết cho chúng ta thấy tình yêu nhân ái của Thiên Chúa dành cho những người tội lỗi và bị xã hội ruồng bỏ. Hình ảnh của người con thứ đã nói lên điều này. Anh xin cha anh chia cho anh phần gia tài thuộc về anh. Người cha chẳng nói một lời, và cũng chẳng hỏi đến lý do. Là cha của anh, dĩ nhiên ông biết con người anh như thế nào và hiểu được lý do tại sao anh đòi chia gia tài, nhưng ông vẫn lặng lẽ đưa cho anh phần gia tài thuộc về anh. 

            Nhận của cải xong, anh bỏ nhà đi phương xa. Có lẽ anh không nghĩ đến ngày sẽ phải trở về và cũng không ngờ đến hậu quả thê thảm vì tính tình hoang đàng của mình. Sau khi tiêu xài phung phí hết tiền của, không những anh đã phải sống cảnh cùng đinh trong xã hội, nhưng còn phản nghịch lại lề luật của Thiên Chúa. Anh chăn heo cho người dân ngoại, và thậm chí còn ăn cả đồ ăn cho heo ăn. 

            Trong cảnh khốn cùng, anh đã hồi tâm và hối lỗi. Anh tự nhủ sẽ nói với cha anh, “Lạy Cha, con đã lỗi phạm đến Trời và đến cha.” Hồi tâm thôi chưa đủ, anh quyết định trở về. Với tội lỗi của mình, anh chỉ mong làm người hầu trong gia đình, nhưng khi gặp lại cha, mọi sự đã hoàn toàn thay đổi. Cha anh đã đón nhận anh trở lại với tình thương bao dung vô bờ bến của một người cha nhân lành. Như ngày anh đi, ông không hỏi tại sao anh bỏ đi; nay anh trở về, ông cũng không để anh nói hết lời xin lỗi bởi vì ông đã tha thứ cho anh rồi. Ông đã nuôi sẵn bê béo, và chuẩn bị đầy đủ giầy, nhẫn, và áo để ăn mừng vì anh đã chết nay sống lại. Đó là tình thương ông dành cho người con thứ. 

            Với người con cả, hình ảnh của những người Biệt Phái, luật sĩ, tư tế, và trưởng lão, người cha đã không hề tỏ ra thất vọng hay ghét bỏ người con này, nhưng ông thương anh ta với tình thương vượt trên lý lẽ và suy tưởng của anh. Anh không chấp nhận em anh được trở về làm người con trong gia đình; anh cho rằng mở tiệc ăn mừng là không công bằng với anh; anh không muốn vào nhà để đồng bàn với một người hư hỏng tội lỗi. Người con cả này xem ra khó khăn hơn là người con thứ, nhưng người cha vẫn nhẫn nại gần như van xin anh hãy ăn mừng, không những “vì em con đã chết nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy,” nhưng còn để sum họp lại gia đình.

            Tấm lòng của người cha không một chỗ nào là giận, ghét, quát, mắng, hay trách móc. Tâm hồn ông chỉ có một đặc tính duy nhất đó là yêu thương và tha thứ. Chúa không trừng phạt khi chúng ta lỗi phạm đến Ngài; Chúa không xua đuổi khi chúng ta hồi tâm và trở về; nhưng Chúa luôn tìm cách để chúng ta sum họp với nhau trong một gia đình của Chúa. Đó là tấm lòng yêu thương cao cả của Thiên Chúa dành cho chúng ta.

            Dear Ex-luros, Jesus told another parable about a Father who loses his son. This parable is a story in three parts. The first part of the story focuses on the restless behavior of the younger son who wants to leave home to get away from his father. He offends his father by demanding that his share of the father’s inheritance be handed over to him right away, rather than waiting for the time appointed for passing on the inheritance after the the father has either passed away or has retired from the management of the family estate.

            The second part of the story focuses on the extravagant and magnanimous character of the father who loves his younger son very dearly and generously gives his undeserving son whatever he asks for. He yields to his son’s ill-timed request for his share of the family’s wealth. The father must have grieved over his son’s decision to leave him and go off to spend his share of the inheritance while he is still young and ill-prepared to manage such a large sum of money without acting foolishly and getting into serious trouble. Instead of resenting his younger son’s disrespectful behavior and rejection, he maintains unbroken love for his son while he longs and searches for any sign of his return.

            The third part of the story focuses on the older son who resents his younger brother for running off with his portion of the inheritance and he also resents his father’s outrageous generosity and mercy towards the younger son.

            Why did the younger son decide to return to his father’s home? Jesus said “he came to his senses” when disaster followed his reversal of fortune and loose living (Luke 15:17). He had lost all of his inheritance on wasted spending, and was barely surviving on what would have been a most shameful job for Jews – feeding swine which Jewish law regarded as unclean and unfit for eating. And to make matters worse, the younger son was now on the point of starving to death since famine had struck the land. He was desperate to stay alive and avoid a painful slow death. His only hope was that his father might take pity on him and let him return home, no longer as a worthy son, but as a hired servant instead.

           The foolish son who had shamefully disinherited his father, knew he no longer deserved to be treated like a son. But he also knew that his father was merciful and kind. The son who was now a poor beggar wanted to return home to beg his father’s forgiveness. Before the son could reach home, the father who had been searching daily for him, ran to meet him as soon as he recognized his presence on the road leading to his home. And then the father does the unthinkable – he treats his rebellious son, not with cold reserve, hot anger, or just condemnation, but with warm tender affection and tears of joy – and then restores him beyond his wildest dreams.

          What is the main point or focus of the parable of the lost (prodigal) son? Is it the contrast between an obedient and a disobedient son? Or is it a contrast between the warm reception given by a generous and forgiving father or the cold and aloof reception given by the eldest son who wanted to have nothing to do with his rebellious brother? Jesus contrasts the father’s merciful love with the eldest son’s harsh rejection of his errant brother and his refusal to join his father in welcoming his brother back home.

          While the errant son had wasted his father’s money, his father, nonetheless, maintained unbroken love for his son. The son, while he was away, learned a lot about himself. And he realized that his father had given him love which he had not returned. He had yet to learn about the depth of his father’s love for him. His deep humiliation at finding himself obliged to feed on the husks of pigs and his reflection on all he had lost, led to his repentance and decision to declare himself guilty before his father. While he hoped for reconciliation with his father, he could not have imagined a full restoration of relationship. The father did not need to speak words of forgiveness to his son – his actions spoke more loudly and clearly! The beautiful robe, the ring, and the festive banquet symbolize the new life – pure, worthy, and joyful – of each and every person who returns to the merciful embrace of the waiting Father in heaven.
Thân ái trong Chúa Ki-tô