Con Cái Đời Này – Con Cái Sự Sáng – Pt. Anthony chu văn bình ‘62, TTCGVN, GP Orange, USA

 Chúa Nhật XXV Tn năm C

Các bạn cựu  chủng sinh thân mến, tuần trước chúng ta đã được nghe dụ ngôn “Người Con Hoang Đàng.” Tuần này chúng ta được nghe dụ ngôn về người quản lý bất lương, cũng giống như người con hoang đàng, đã phung phí tài sản của chủ. Người quản lý đã phung phí vì bất cẩn, năng lực kém, hay có ác ý, điều đó bài Tin Mừng không nói tới. Điều chúng ta biết được, đó là anh ta đã mau chóng và xảo quyệt chuẩn bị cho tương lai của mình sau khi bị chủ đuổi.

Người quản lý tự nhận không có sức khỏe để cuốc đất và cũng không thể đi ăn xin vì quá xấu hổ. Điều anh có thể làm được là ưu đãi những con nợ của chủ bằng cách cắt đi lãi xuất có được từ số nợ của mỗi người, không thiệt hại gì đến số nợ của chủ và cũng chẳng mất mát gì của anh ta. Theo văn hóa thời bấy giờ, những người mang nợ không thể tưởng tượng ra được người quản lý này có đủ thẩm quyền để cắt giảm như vậy, nhưng họ vẫn mau chóng ghi lại số nợ đã được giảm xuống như anh ta chỉ dẫn. Quyết định của anh đã gây được thiện cảm nơi những người mang nợ, và hy vọng họ sẽ nâng đỡ anh sau này. Riêng về người phú hộ, nhiều người không khỏi ngạc nhiên, tại sao ông lại có thể khen người quản lý này là “khôn ngoan” khi anh ta tự cắt xén lãi xuất của chủ khi không được phép. Thực ra hai chữ “khôn ngoan” trong bản văn tiếng Việt và chữ “prudently” của bản văn Anh ngữ không diễn tả chính xác chữ φρονίμως của nguyên ngữ Hy Lạp. Chữ này có nghĩa là biết dùng một vật dụng nào đó làm một điều cần thiết cho chính mình kể cả những việc làm bậy. Như vậy hai chữ “khôn ngoan” được dùng trong bản văn tiếng Việt không hẳn là nói đến một việc làm tốt lành.

Thực ra Chúa Giêsu không khen người quản lý này bởi vì chính Ngài gọi anh ta là “bất lương.” Tuy nhiên Ngài muốn dùng đến cái tài khéo léo tùy cơ ứng biến của anh, là hình ảnh đại diện cho “con cái đời này,” để chỉ dạy cho “con cái sự sáng” biết dùng những ân sủng Chúa ban, là những của cải chân thật, để làm cho nước Chúa thêm phong phú và rạng sáng. Mỗi người chúng ta được Chúa ban cho rất nhiều “của cải chân thật,” nhiều gấp mấy lần những “của cải gian dối” mà “con cái đời này” muốn dùng để thống trị chúng ta.

Dear Ex-Luros, before news of his dismissal became public knowledge, the shrewd steward struck a deal with his master’s debtors. In discounting their debts he probably was giving up his generous commission. Such a deal won him great favor with the debtors. Since the steward acted as the landowner’s agent, such a deal made his master look very generous and forgiving towards those who owned him money. Surely everyone would praise such a generous landowner as the town hero! Since the master could not undo the steward’s cancellation of the debts without losing face and making his debtors resent him, he praised the steward for outwitting him and making him appear as a generous and merciful landowner.

What’s the point of Jesus’ parable? Jesus did not praise the steward for his dishonest behavior but for his shrewd foresight in relieving the debts of others who he believed would, in turn, treat him as a friend and show him mercy, kindness, and generosity in his time of need and great want. Jesus immediately followed this parable with an exhortation to his followers to make use of the world’s material goods, including “tainted money” ( which in Hebrew means “unrighteous mammon”), to relieve those who are indebted to us for the material and physical help we give them in their time of need and want. In the Scriptures generous giving is connected with alms giving – the sharing of our financial and material resources with those in need (Luke 12:33). Those who receive alms become your friends because you are merciful to them in their time of need. And God who sees all, rewards those who are generous in helping others.

Generous giving will be repaid in kind. Augustine of Hippo reminds us that we are all beggars of God.

Thân ái trong Chúa Kitô.