Hãy Lo Làm Giàu Trước Mặt Chúa – Pt. Anthony chu văn bình ‘62, TTCGVN, GP Orange, USA

Bài Suy Niệm CN XVIII Tn Năm C

Các bạn cựu chủng sinh thân mến,

Một trong những bản chất tự nhiên của con người, cách riêng người Việt Nam, là cần kiệm và tích trữ của cải để lo cho con cái hoặc cho tương lai của chính mình. Đó là lý do tại sao nhiều người mở những quỹ tiết kiệm hay quỹ hưu dưỡng để sau này lo cho con cái vào đại học hay cho tuổi già của chính mình. Đây là một việc làm khôn ngoan và cần thiết.

Nhiều người không khỏi ngạc nhiên, tại sao người phú hộ trong bài Tin Mừng cũng làm tương tự như vậy lại bị Chúa Giêsu cho là “kẻ ngu dại.” Vậy ông ta đã ngu dại ở chỗ nào? Trước hết Chúa không lên án ông ta là người có nhiều của cải, và cũng chẳng chỗ nào nói rằng ông ta đã làm ăn bất chính. Có lẽ cái ngu dại của ông ta là ở tại lòng tham, đam mê tích trữ nhiều của cải, mà lại không biết cách gìn giữ cho của cải bị hư mất. Ông ta phá đi nhưng kho lẫm nhỏ và xây những cái lớn hơn “rồi chất tất cả lúa thóc và của cải tôi vào đó.” Những ai đã từng là nhà nông đều biết rằng, lúa thóc không thể để lâu được vì mối mọt sẽ ăn mất. Kho lẫm có to, lúa thóc có nhiều, nhưng không xài tới và không biết cách bảo quản, thì cuối cùng cũng chỉ là hư không.

Một lý do khác đã làm cho nhà phú hộ thành “kẻ ngu dại,” đó là ông không nghĩ đến sự vắn vỏi chóng qua của đời sống con người. Ông chỉ đam mê tích trữ, nhưng không nghĩ đến mình sẽ không thể sống mãi mãi để tiêu dùng cho hết. Nếu may mắn, một người có thể sống lâu trường thọ; còn không thì cái chết có thể đến ở bất cứ tuổi nào. Cho dù đoản thọ hay trường thọ, sẽ có ngày ai cũng phải bỏ lại tất cả để ra đi. Ai sẽ là người thừa hưởng những của cải để lại? Liệu họ có biết trân quý chúng hay không? Có nhớ đến người đã lao nhọc làm ra chúng không? Trong bài đọc một hôm nay, sách Giảng Viên bảo rằng, kẻ này làm lụng vất vả, “rồi phải để sự nghiệp lại cho người ở nhưng không, thì thật là hư không và tai hại lớn lao.” Chúa Giêsu lấy làm tiếc cho những người chỉ biết lo tích trữ của cải ở thế gian nhưng không biết làm giầu trước mặt Chúa.

Nhiều người có thể làm việc miệt mài, một ngày trên mười giờ đồng hồ, kể cả ngày Chúa Nhật, nhưng không thể bỏ ra một giờ để cùng với con cái tới nhà thờ. Nhiều người cho rằng mình vẫn kính thờ Thiên Chúa trên hết mọi sự, nhưng không thể dành thời giờ tới hiệp dâng Thánh Lễ để tạ ơn Chúa đã ban cho có được của ăn của để. Của cải không thể bảo đảm cho chúng ta có được sự sống đời đời. Chỉ khi nào chúng ta biết dùng chúng để làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì chúng ta mới thực sự tích trữ cho mình kho báu ở trên trời.

Dear Ex-Luros,

     Jesus is alerting us to guard against losing perspective about the meaning of our lives. Accumulation of wealth and security, without being focused on our relationship with God, and the needs of our brothers and sisters, will never lead us to the happiness it seems to promise. Greed is, by its very nature, ironically self-distructive.

     This Sunday’s readings offer us a wonderful opportunity to re-align our perspective. What is it that I cling to? Perhaps it is material possessions, and their associated status, and sign of success. Perhaps it is holding on to security in other ways. Perhaps it is a deep reluctance to share what I have, freely. A friend recently shared with me, with a smile, how her grandchild is at the stage of grabbing everything and claiming it as “mine.” Sometimes it is humbling to realize, as adults, that we are still claiming way too much as “mine.” Generosity comes from gratitude and freedom. We’ve all had the experience that when we were blessed to share to help someone else, we were richly rewarded by the experience.

     The ultimate freedom is experienced when our lives are humbly placed with Jesus, in God. That’s where we’ll find happiness and real self-fulfillment. Surrender, and traveling this road of life with a lighter load of “possessions,” trusting in the mystery of God’s love for us, is tremendously freeing and the source of our happiness here, and for all eternity.

Thân ái trong Chúa Kitô