Suy Niệm Chúa Nhật XV Tn Năm C – Pt. Anthony chu văn bình ‘62, TTCGVN, GP Orange, USA

Các bạn cựu chủng sinh thân mến, khi đọc qua câu chuyện Phúc Âm hôm nay, nhiều người trong chúng ta không khỏi bức xúc và buông những lời chỉ trích nặng nề đến những người đã vô tâm và lạnh lùng không giúp đỡ người lâm nạn. Đồng thời không ngớt trầm trồ khen ngợi người Samari nhân hậu.

Tuy nhiên, nếu suy niệm dưới ánh sáng đức tin và dưới cái nhìn liên đới, hẳn chúng ta thật bỡ ngỡ vì những hình ảnh và lựa chọn của thầy Tư tế và thầy Lêvi trong câu chuyện trên lại đang tiếp diễn nơi những hành vi và lựa chọn của chúng ta. Nhất là chủ nghĩa “mkn” (mặc kệ nó) đang thịnh hành trong xã hội và cả giáo hội nơi chúng ta đang sống. Còn tấm lòng và nghĩa cử nhân ái của người Samari lại quá xa vời trong đời sống đạo của mỗi người!

Vì thế, không lạ gì khi chúng ta vẫn thấy đây đó sự dửng dưng, vô cảm và thiếu vắng lòng thương xót ngay tại những trung tâm tôn giáo với nhiều lễ nghi tối ngày… Hay vẫn còn đó biết bao người đói khát, rét mướt, không nhà cửa ngay tại những trung tâm thành phố sầm uất, tráng lệ. Hoặc biết bao trẻ em mồ côi, người già neo đơn không nơi nương tựa đang ngày đên cầu cứu tại các chợ trời, gầm cầu!!!

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi người chúng ta: dù là ai, làm việc gì, trong đạo hay ngoài đời, ngôn hành phải đồng nhất. Nếu chỉ tập trung lo tổ chức lễ nghi hay sự kiện nhằm mục đích “võ sĩ dương oai” mà quên đi việc thăng tiến con người, nhất là người nghèo, khổ đau, bị gạt ra bên lề xã hội, thì tất cả mọi chuyện chúng ta làm chỉ là tiếng não bạt phèng phèng chẳng mang lại ơn cứu độ cho chính mình! Vì chúng ta sẽ phải trả lời trước Vị Thẩm Phán chí công, giàu lòng thương xót trong ngày chung thẩm về đức ái mà mình có với tha nhân chứ không phải là những thành công nơi những công trình hay lễ nghi bề ngoài. Ước mong Lời Chúa hôm nay là một lời nhắc nhớ cho chúng ta những cụu tu sinh phải sống bác ái với tha nhân.

Dear Ex-Luros,
What does Jesus’ story tell us about true love for one’s neighbor? First, we must be willing to help even if others brought trouble on themselves through their own fault or negligence. Second, our love and concern to help others in need must be practical. Good intentions and showing pity, or emphathizing with others, are not enough. And lastly, our love for others must be as wide and as inclusive as God’s love. God excludes no one from his care and concern. God’s love is unconditional. So we must be ready to do good to others for their sake, just as God is good to us.

Jesus not only taught God’s way of love, but he showed how far God was willing to go to share in our suffering and to restore us to wholeness of life and happiness. Jesus overcame sin, suffering, and death through his victory on the cross. His death brought us freedom from slavery to sin and the promise of everlasting life with God. He willingly shared in our suffering to bring us to the source of true healing and freedom from sin and oppression. True compassion not only identifies and emphathizes with the one who is in pain, but takes that pain on oneself in order to bring freedom and restoration.

Thân ái trong Chúa Kitô