Vào qua Cửa Hẹp – Pt. Anthony chu văn bình ‘62, TTCGVN, GP Orange, USA

Suy Niệm CN XXI Tn Năm C

Cán bạn cựu chủng sinh thân mến;

           Một trong những quan niệm của người Do Thái ngày xưa, đó là con cháu của Abraham, dân tộc được Thiên Chúa tuyển chọn, sẽ chắc chắn được thừa hưởng Nước Trời. Còn những người dân ngoại sẽ bị loại ra ngoài. Do vậy, một câu hỏi đã được đặt ra cho Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay, đó là, “Lạy Thầy, phải chăng chỉ có một số ít sẽ được cứu độ?” Câu trả lời của Chúa chắc chắn đã gây sửng sốt cho nhiều người. 

            Trước hết Chúa Giêsu bảo rằng được vào Nước Trời không phải là điều đương nhiên, nhưng phải “cố gắng vào qua cửa hẹp.” Động từ “cố gắng” có nguyên ngữ Hy Lạp là agōnízomai. Từ chữ này, tiếng Anh có chữ “agony”, có nghĩa là đau đớn. Cố gắng vào Nước Trời không chỉ là một hành động làm cho có, nhưng phải cố gắng đến độ đau đớn cả thân xác và linh hồn, và đây là hình ảnh của những ai đang đi vào cửa hẹp. Cánh cửa rộng, ai cũng có thể thong dong bước qua, nhưng cánh cửa đó sẽ không dẫn đến Nước Trời. Chỉ có những ai thành tâm hãm mình ép xác bước qua cửa hẹp, họ sẽ đến được với Chúa.

            Những người bị loại ra khỏi Nước Trời bắt đầu than van với Thiên Chúa như những người được nhắc đến trong dụ ngôn, “Chúng tôi đã ăn uống trước mặt Ngài và Ngài đã giảng dạy giữa các công trường chúng tôi.” Nhiều Kitô hữu cũng đã có chung một suy nghĩ này là, chúng tôi đã được rửa tội và đi lễ đi nhà thờ cả cuộc đời, không lý gì chúng tôi lại không được vào Nước Trời. Rất có thể họ được vào Nước Trời, nhưng điều quan trọng là họ đã cố gắng sống đời Kitô hữu như thế nào. 

            Cửa Nước Trời không phân biệt giầu nghèo, sang hèn, Công Giáo hay không Công Giáo, Do Thái hay dân ngoại. Trước mặt Chúa tất cả đều như nhau. Trong bài đọc một hôm nay, Thiên Chúa đã nói qua tiên tri Isaia điều đó: “Ta đến quy tụ mọi dân tộc và mọi ngôn ngữ.” Ngài không phân biệt ai và cũng chẳng ưu đãi riêng một dân tộc nào. Ngài muốn quy tụ tất cả vào Nước Trời, và mọi người đều có cơ hội bình đẳng như nhau.

            Một điểm quan trọng khác mà dụ ngôn của Chúa Giêsu đã nêu lên, đó là nhiều người xa lạ được vào Nước Trời, còn một số con cái trong nhà lại bị loại ra ngoài. Ngài nói, “Khi ấy các ngươi sẽ thấy Abraham, Isaac, Giacob và tất cả các tiên tri ở trong nước Thiên Chúa, còn các ngươi bị loại ra ngoài.” Một lần nữa Chúa muốn nhấn mạnh đến sự cố gắng của mỗi người, chứ không phải danh nghĩa hay định kiến mà con người đã tự sắp đặt cho mình.

            Chúng ta may mắn được trở nên Kitô hữu và học biết về ý định của Thiên Chúa dành cho những ai muốn vào Nước Trời. Chúng ta không tự mãn mình là những người đã được rửa tội, nhưng chúng ta nhờ ơn Chúa Thánh Thần xuống trên chúng ta qua Bí Tích Rửa Tội để chúng ta thành tâm cố gắng hãm mình ép xác bước qua cửa hẹp dẫn đến nguồn ơn cứu độ.

Dear Ex-Luros;

In today’s gospel the door stays closed.  The one who knocks is rebuffed.  What goes wrong?  Salvation does not swing open with a buzzer.  Jesus says some strength is required to enter.  A desultory wish does not move the master of the house.  “But, God, have pity.  We are worried and dejected.  Weighed down, our hands droop.  Our knees tremble.”  The Lord is not indifferent to drooping limbs.  But God attends to our spirit.  Am I distracted and bitter?  Am I anxious and compulsive?  God is present but I am far away.  Come back.  Come back and knock again.

The master repeats, “I don’t know where you are from.”  I answer.  “I’m from Saigon.  Check my resume; there you find degrees, jobs, and achievements.  Add photos of children, grandchildren, and dogs.  These are the tracks I leave on the earth.  Now, please, let me in.”

The Lord wants us.  We are the offering.  The gate is narrow because each person is a wondrous whole that fills the space.  We bring what didn’t make it onto the resume: our failures and deep desires.  Our hopes and regrets.  Our fears and love. 

At last, the door opens.  We enter only to be sent out as messengers.  Isaiah calls us fugitives for God.  People from every nation are invited.  No one is excluded from salvation.  What a surprise when the guests arrive.  The A-list is not whom we expected.  The lowly and forgotten heed the call.  The mailbox for others is full.   They miss the invitation.  But God does not quit on us.

We keep a knockin’.

Thân ái trong Đức Kitô.